Nhan sắc của cô thuộc kiểu đậm đà, quyến rũ. Đôi mắt hồ ly xinh đẹp, long lanh như chứa nước, hơi xếch lên, cho dù khi nhìn người khác không mang theo chút cảm xúc nào vẫn toát ra vẻ mê hoặc.
Làn da cô rất trắng, hôm nay hiếm hoi không có lớp trang điểm che phủ, mà trên gương mặt nhỏ nhắn, thanh tú ấy cũng khó tìm thấy khuyết điểm nào rõ rệt.
Ừm, đúng là gen trội có khác.
Tạ Tư Tuyền dời mắt đi, đưa cho cô tờ kịch bản hoạt động đã in sẵn.
Lên xe, Hà Miêu cũng ở đó, thấy đối phương đang ôm một đống quần áo thay giặt và đồ dùng cá nhân, Lương Yên chọc vào lưng Tạ Tư Tuyền.
“Mang hết đồ của tớ ở chỗ cậu về làm gì? Mới ở có hai ngày mà cậu đã ghét tớ rồi à Tạ Tư Tuyền!”
“Cái gì với cái gì vậy chứ.” Tạ Tư Tuyền ngồi ở ghế lái kéo dây an toàn thắt lại, nhìn Lương Yên vẫn đang đợi câu trả lời qua gương chiếu hậu: “Tối qua không phải La Dịch Thành đến căn hộ tìm cậu sao? Tớ thấy cả ngày nay cậu chẳng nổi nóng gì, tớ đoán hai người làm lành rồi, nên mang đồ về cho cậu luôn.”
Lương Yên trong gương chiếu hậu không đáp lời nữa, cô đẩy kính râm lêи đỉиɦ đầu, tựa vào lưng ghế phía sau.
“Thôi được, nếu vẫn chưa làm lành thì coi như tớ chưa nói gì. Tớ lại mang đồ nguyên vẹn về chỗ mình là được chứ gì.” Ngay lúc dừng ở ngã tư đèn đỏ, Tạ Tư Tuyền vững vàng phanh xe sau vạch trắng, rồi quay đầu nhìn cô.
Hoạt động lát nữa tuy không phải là đêm hội lớn lúc nào cũng có máy quay ghi hình, cần phải quản lý biểu cảm mọi lúc, nhưng đối tượng của hoạt động công ích lần này đều là trẻ em ở viện phúc lợi, một vài đứa trẻ có khiếm khuyết trên cơ thể, tâm hồn vốn nhạy cảm, nếu thấy Lương Yên mang theo cảm xúc tiêu cực tham gia hoạt động, không chừng sẽ để lại tổn thương tâm lý lần thứ hai cho chúng.
Thấy Lương Yên đang cúi đầu nhìn bộ móng tay bóng loáng đầy đặn của mình, như đang suy nghĩ điều gì đó. Tạ Tư Tuyền quay người lại đạp ga. Đồng thời lại thầm mắng mình trong lòng, lúc ra ngoài chắc chắn là não úng nước rồi, cứ nhất quyết phải thu dọn đồ đạc mang đến trước khi tham gia hoạt động, lại còn để Lương Yên nhìn thấy.
“Tiểu Hà, để đồ ra sau đi, đừng ôm nữa.”
Hà Miêu nghe vậy liền đáp lời, hơi nghiêng người ra sau, đặt đồ xuống hàng ghế cuối cùng.
Không khí trong xe yên tĩnh chưa được vài giây, Lương Yên ngồi ở ghế sau đột nhiên nhẹ nhàng buông một câu.
“Tạ Tư Tuyền, cậu tìm giúp tớ một căn nhà khác đi, tớ muốn chuyển nhà.”
“Cái gì?” Thân xe hơi chao đảo trên con đường thẳng tắp, Tạ Tư Tuyền giảm tốc độ: “Tổ tông ơi, cậu lại nổi hứng gì nữa vậy.”
“Tớ không nổi hứng.” Lương Yên ngồi thẳng dậy, giọng điệu trở nên nghiêm túc: “Tóm lại cậu cứ mau chóng tìm giúp tớ một căn nhà phù hợp, không cần căn hộ duplex, chỉ cần căn hộ một tầng là được, cách xa trung tâm thành phố một chút cũng không sao.”
Tạ Tư Tuyền không rõ giữa Lương Yên và La Dịch Thành rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng nghe cô hiếm khi nghiêm túc bàn về chuyện chuyển ra ngoài ở, chứng tỏ mối quan hệ của hai người có lẽ không thể hòa giải trong một sớm một chiều.
Làm quản lý lâu như vậy, cô ấy trước nay không có thói quen xen vào chuyện tình cảm của Lương Yên, huống hồ đối phương đã nói đến nước này, hỏi thêm nữa sẽ có vẻ không thích hợp, Tạ Tư Tuyền gật đầu đồng ý, sau đó dùng giọng nói đánh thức Siri gọi cho một công ty môi giới nhà đất quen biết.
Khi xe sắp đến nơi, cuộc gọi cuối cùng cũng chấm dứt. Đúng lúc ấy, Hà Miêu, người im lặng suốt dọc đường, mới chần chừ cất tiếng.
“Vậy còn Chỉ Chỉ?”
“Đợi chị chuyển nhà ổn định rồi đón nó về sau.” Lương Yên nhìn chằm chằm vào nóc tòa nhà viện phúc lợi đang dần đến gần, đeo kính râm lại lên mặt.