Chương 16: Là Mơ - Cai Thuốc

Mí mắt truyền đến cảm giác nóng rát như bị ánh sáng chiếu vào, Lương Yên mở mắt, ánh mắt có chút ngây dại nhìn mảng nắng sớm trên tường.

Cô giơ tay lên, một vài tia nắng lọt qua năm ngón tay đang xòe rộng.

Hóa ra là mơ.

Lương Yên hít một hơi rồi thở ra, nhắm mắt lại lần nữa.

Mọi thứ trong giấc mơ này giống hệt như lúc trước, cùng một khung cảnh và lời thoại, gần như không sai một khung hình. Cô cứ ngỡ sáu năm đã trôi qua, những cảnh tượng từng xảy ra đã phai nhạt theo thời gian, nhưng những đoạn phim quay chậm rõ nét lại một lần nữa nhắc nhở cô rằng, cô chưa từng quên đi quá khứ ấy.

Chỉ là sau khi trải qua lại ngày cưới như thể mình đang ở đó một lần nữa trong mơ, đầu óc Lương Yên lại bất chợt lóe lên câu nói của Trần Thức.

Rốt cuộc anh ấy đã muốn hỏi cô điều gì?

Tiếng chuông báo thức phiền phức vang lên inh ỏi. Lương Yên cau mày, ngón tay nhanh - gọn - lẹ tắt đi thông báo đang nhấp nháy trên màn hình, ném điện thoại sang một bên, hai chân kẹp lấy chiếc chăn mỏng mềm mại rồi xoay người.

Không có gì bất ngờ, nửa tiếng nữa, điện thoại của Tạ Tư Tuyền sẽ gọi tới, nhắc cô đừng quên buổi chiều còn có một hoạt động công ích phải tham gia. Ngẩng đầu nhìn đồng hồ đầu giường, Lương Yên lại với lấy điện thoại, gửi trước một tin nhắn cho Tạ Tư Tuyền.

“Tớ dậy rồi, tớ không quên hoạt động buổi chiều đâu, lát nữa không cần gọi cho tớ, tớ gọi chuyên viên làm đẹp đến nhà rồi, lúc chăm sóc da mặt không tiện nghe điện thoại.”

Ngay lúc tin nhắn được gửi đi, Lương Yên thoát khỏi giao diện trò chuyện, tìm đến Wechat của chủ tiệm spa trong thanh tìm kiếm, đặt lịch chăm sóc da tại nhà sau hai tiếng nữa.

Mực nước trong bồn tắm từ từ dâng lên, dòng nước từ vòi phun xuống mặt nước, bốc lên một làn hơi ẩm nóng hổi trong không khí.

Lương Yên đứng trước tấm gương ngày càng mờ đi, nhìn vết ngón tay tím bầm trên cánh tay mình.

Lúc đó, cảm giác đau đớn trên cánh tay không quá dữ dội, ngược lại lúc lưng đập vào bức tường lạnh lẽo, xương sống va vào đau điếng.

Cũng chính lúc đó Lương Yên mới phát hiện ra, một người đàn ông trưởng thành có thể dễ dàng áp đảo cô về mặt thể lực, nếu La Dịch Thành thật sự ra tay với cô, có lẽ cô chẳng có chút sức lực nào để chống cự.

May mà, lúc gã giơ tay định bóp cổ cô, dì giúp việc và tài xế Lý đã chạy tới kịp.

Trận cãi vã lần này để lại vết bầm trên tay và lưng Lương Yên, cũng khiến cô thật sự nhận ra, con người ta càng là thứ gì thì càng sợ người khác nói về thứ đó.

Chủ đề cụ thể đã lái sang Vương Liên Hoa như thế nào, Lương Yên đã quên mất, cô chỉ nhớ lúc mình buột miệng nói ra câu “đồ bám váy mẹ”, sắc mặt La Dịch Thành đã thay đổi.

Thật thú vị.

Lương Yên duỗi thẳng đôi chân đang co lại, tiếng nước ào ào vang lên theo đó. Trước khi nỗi bực dọc trong lòng được làn nước ấm xoa dịu, cô mở miệng tức giận chửi rủa.

“Thằng biếи ŧɦái chết tiệt, một thằng bám váy mẹ biếи ŧɦái chỉ biết bạo hành gia đình.”

Lúc Tạ Tư Tuyền đến đón, Lương Yên vừa tô xong son môi.

Sau tiếng “bóc” khi mím môi, cô cầm lấy kính râm đeo lên, búng tay một cái với Tạ Tư Tuyền.

“Xong rồi, chuẩn bị xuất phát!”

“Chà, hôm nay sao lại vui vẻ hớn hở chuẩn bị đi sự kiện thế này, hiếm thấy thật.” Tạ Tư Tuyền nhấn nút thang máy xuống tầng B1, khoanh tay quay lại nhìn cô.

Hoạt động buổi chiều là đến viện phúc lợi trẻ em tặng quà, không cần trang điểm hay tạo kiểu đặc biệt, nên Lương Yên chỉ thoa một lớp kem chống nắng dày, tô chút son có màu cho tươi tắn.