Đáp lại cô không phải là lời khẳng định hay phủ nhận, mà là nụ hôn nồng cháy và câm lặng của Trần Thức.
Lương Yên không hiểu vì sao, chỉ cảm thấy như có một cánh đồng cỏ dại khô khốc rối bời trong cơ thể được vuốt phẳng, rồi từng cụm từng cụm bùng cháy.
Phía sau là những chai lọ vẫn chưa được dọn đi, lúc này vì tư thế buộc phải ngửa đầu ra sau của cô mà đổ nghiêng ngả, phát ra những tiếng loảng xoảng.
Nhưng lúc này đầu óc cô nóng ran, hoàn toàn không để tâm đến những món mỹ phẩm đắt tiền đang ngổn ngang xiêu vẹo trên bàn trang điểm, chỉ một lòng muốn người trước mặt ép sát hơn nữa, dùng sức nhiều hơn nữa.
Và Trần Thức đã làm đúng như vậy.
Chỉ mới mấy tháng không gặp, cơ thể dường như còn khao khát Trần Thức hơn cả cô tưởng.
Trần Thức đưa tay lên, dùng sức ấn chặt đầu ngón tay cô, ánh mắt kìm nén hết lần này đến lần khác phác họa gò má ửng hồng và đôi mày tinh xảo của cô.
Lý trí chỉ còn cách bờ vực sụp đổ một sợi tơ.
“Lương Yên.” Anh gọi tên cô bằng giọng khàn đặc.
“Ưm…” Giọng cô đầy khêu gợi, âm điệu chậm rãi kéo dài vì đắm chìm trong tình cảm, cất lên một âm cuối nhỏ nhẹ.
Một cảm giác nào đó ngày càng mãnh liệt, Lương Yên mặc cho anh giữ chặt ngón tay mình ở đó không động đậy, sau đó dùng giọng nức nở đầy ấm ức mà oán trách: “Trần Ngôn Chỉ, anh làm em đau.”
Sau bao nhiêu năm bên nhau, Lương Yên có thừa cách để khiến Trần Thức đồng ý với bất kỳ yêu cầu vô lý hay viển vông nào của mình.
Nói ra thì những chiêu trò nhỏ của cô thực ra trông rất vụng về, nhưng chẳng hiểu sao lần nào cũng hiệu quả.
…
Cơ thể sau khi “vận động” mềm nhũn, Lương Yên đến ngón tay cũng không muốn động đậy. Đôi chân vốn bị anh giơ cao khép lại giờ đây mềm oặt trượt xuống, đang vắt vẻo một cách yếu ớt bên mép bàn.
Tiếng hít thở một nặng một nhẹ hòa quyện vào nhau, Lương Yên có thể cảm nhận được anh đang hôn mổ nhẹ dọc theo vành tai xuống bên má mình.
“Trần Ngôn Chỉ… Anh đáng ghét thật, vừa rồi sao tự dưng lại làm thế.”
Lương Yên hoàn hồn, hờn dỗi trách móc việc anh đã gấp người cô lại thành một góc độ cực hạn vào phút cuối. Dù rằng cảm giác mà nó mang lại là sự kí©h thí©ɧ triền miên chưa từng có.
“Lần sau sẽ không thế nữa.” Trần Thức thì thầm dỗ dành.
Nhưng lời vừa nói ra, anh liền nhanh chóng nhận ra lời an ủi này nực cười đến mức nào.
Giữa hai người họ, làm gì còn có lần sau.