Chương 13: Anh Có Muốn Em Không - Cai Thuốc

Huống chi là Lương Yên, người từ nhỏ đến lớn luôn được Lương Chấn Hoa nâng niu như báu vật, muốn gì được nấy.

May mà cô cũng không quá để tâm đến việc phối đồ cho các nghi thức khác.

Bởi vì trong mắt Lương Yên, chỉ có khoảnh khắc diễn ra buổi lễ chính thức mới thực sự là một phần của hôn lễ.

Cánh cửa lại một lần nữa bị gõ từ bên ngoài, lúc này Lương Yên đã chẳng còn chút mong đợi nào.

Cô nói vọng ra cửa một câu “cửa không khóa” rồi cúi đầu vuốt ve tà váy cưới một cách vu vơ.

Tiếng đóng cửa rất nhẹ, nhưng tiếng khóa trái theo sau lại khiến cô phải ngẩng đầu lên.

Trần Thức bước đến trước mặt cô, nhìn đôi má hơi phồng lên và hàng mi dài cong vυ"t như lông quạ của cô.

“Anh đến đây làm gì?” Lương Yên đẩy nhẹ cơ thể đang ở ngay trước mắt của anh: “Trần Ngôn Chỉ, anh đừng làm nhăn váy cưới của em.”

“Đây là nơi cô dâu trang điểm thay đồ, vừa rồi anh sợ người khác nhìn thấy sẽ nghĩ nhiều.”

“Vậy anh không sợ em nghĩ nhiều à?” Lương Yên ngẩng mặt lên, nhìn thấy quầng thâm nhàn nhạt dưới mắt anh.

“Nghĩ nhiều gì chứ?”

“Không có gì.”

Câu nói đó Lương Yên không thể thốt ra, huống hồ bây giờ cô cũng chẳng còn tư cách để nói.

“Anh có chuyện muốn hỏi em.”

“Trần Ngôn Chỉ, hôm nay em có đẹp không?”

Giọng nói của hai người vang lên cùng lúc, và cả hai gần như cùng sững lại. Nhưng Lương Yên còn chưa kịp hỏi ngược lại, Trần Thức đã cho cô câu trả lời.

“Đẹp.”

Lương Yên mím môi, thực ra ngay lúc hỏi cô đã biết câu trả lời của Trần Thức.

Anh luôn như vậy, nói những lời nghe có vẻ qua loa, nhưng ánh mắt lại vô cùng tập trung và nghiêm túc.

Lương Yên không còn xoáy vào câu trả lời quá ngắn gọn của anh nữa, cô ngước mắt nhìn tấm gương lớn trên tường.

Trong gương, cô có làn da trắng, đôi môi hồng, những viên kim cương trên đầu và trên cổ phản chiếu ánh sáng lấp lánh.

Váy cưới là kiểu hai mảnh, bên trong là chiếc váy ôm body trễ vai được may tinh xảo, bên ngoài là phần tùng váy satin hình bán nguyệt được chế tác hoàn toàn thủ công, nối liền bằng một chiếc đai corset xương cá.

Và ngay lúc này, Trần Thức đứng bên cạnh cô lại vừa hay mặc chiếc áo sơ mi trắng và quần tây cực kỳ hợp với cô. Cổ áo hơi mở và tay áo xắn hờ, vừa hay phá vỡ sự cứng nhắc và gò bó của trang phục công sở, ngược lại còn thêm vào khí chất kiêu ngạo của anh vài phần lười biếng, tùy ý như một quý tộc.

Lương Yên bỗng quên mất mình định hỏi anh điều gì.

Cô đưa tay nắm lấy cánh tay săn chắc của Trần Thức kéo lại gần, còn mình thì xoay người đối diện với anh, hơi nhón chân rồi ngồi tựa lên bàn trang điểm.

Chiếc qυầи ɭóŧ ren trắng mỏng manh bị đầu ngón tay kéo xuống đến khoeo chân, đôi chân thon trắng thuận thế mở ra.

Lương Yên kéo tay anh đặt vào giữa hai chân mình, bắp chân trắng nõn cọ sát vào ống quần tây thẳng tắp của anh, trượt dần lên trên.

“Trần Ngôn Chỉ, anh có muốn em không?”