Lương Yên gần như bị Tạ Tư Tuyền lôi thẳng từ trên giường dậy, mí mắt vẫn còn đang trong trạng thái nửa nhắm nửa mở. Cô vớ lấy chiếc điện thoại bên cạnh, nheo mắt nhìn đồng hồ.
5 giờ đúng.
Cơn buồn ngủ nặng trịch khiến giọng cô nghe có chút khàn đặc: “Tạ Tư Tuyền, cậu tha cho tớ đi mà, nửa đêm đi tiệc độc thân về, tớ tắm rửa dưỡng da xong đã ba giờ rồi, không phải chuyên viên trang điểm và tạo mẫu năm rưỡi mới đến sao?”
Vừa dứt lời, Lương Yên đã nhắm nghiền mắt, làm bộ sắp ngã vật xuống gối lần nữa.
Cánh tay bị nắm lấy kéo lên, Tạ Tư Tuyền thở dài, vỗ vỗ lên má Lương Yên: “Lương Yên, cậu có muốn dậy soi gương xem thử không, là ai tối qua đã hùng hồn tuyên bố hôm nay phải làm cô dâu xinh đẹp nhất, kết quả bây giờ mặt lại sưng húp lên thế này.”
“Cái gì?” Nghe thấy vậy, Lương Yên gần như tỉnh táo ngay lập tức, cô xoay người nhoài đến trước bàn trang điểm, còn chưa nhìn rõ tình trạng hiện tại đã vội đưa tay ấn vào hai bên cánh mũi rồi massage vuốt ra sau tai.
“Tư Tuyền, mau giúp tớ pha một ly Americano đá, cà phê ở dưới đảo bếp ấy.”
“Ừm.” Tạ Tư Tuyền đáp lời, đặt một phần sandwich ức gà trước mặt cô: “Uống cà phê xong thì ăn cái này lót dạ đi, cậu phải biết là hôm nay còn bận rộn dài dài đấy.”
Lương Yên không chút do dự lắc đầu từ chối, cô kéo ngăn kéo lấy máy massage mặt ra, vừa bật lên vừa dùng khuỷu tay đẩy chiếc sandwich sang một bên.
“Cậu ăn đi Tư Tuyền, tớ sợ ăn vào sẽ có bụng mỡ, váy cưới được may đo lúc tớ bụng đói đấy, chỉ cần mập lên một chút thôi là mặc vào sẽ không đẹp nữa.”
Tạ Tư Tuyền nhìn Lương Yên đang nhắm mắt massage giảm sưng trong gương mà không nói gì.
Nói ra thì, cô ấy khá khâm phục Lương Yên. Kể từ ngày quen biết, Lương Yên đã luôn kiểm soát nghiêm ngặt ngoại hình và cân nặng của mình, và sự theo đuổi quản lý vóc dáng đến mức cực đoan này càng trở nên hà khắc và cẩn trọng hơn sau khi cô ký hợp đồng với công ty quản lý.
Thật ra cô ấy không hiểu nổi, điều kiện gia đình của Lương Yên không hề tệ, tại sao lại không hưởng thụ cuộc sống của một nàng công chúa mà cứ phải dấn thân vào vũng nước đυ.c không thấy đáy của giới giải trí.
Điều khiến cô ấy càng không hiểu hơn là, tại sao Lương Yên lại chọn bước vào nấm mồ của hôn nhân sớm như vậy ngay trong giai đoạn phát triển sự nghiệp.
Lúc đang đổ đá vào ly, chuông cửa vang lên.
Là một ly Americano đá và bữa sáng được giao tới.
“Không ngờ La Dịch Thành lại chu đáo thế, là cậu vừa gọi điện nói với anh ta à?”
Tạ Tư Tuyền đặt đồ ăn giao tới lên bàn trang điểm màu trắng, uống một ngụm Americano đá mình vừa pha.
“Ly này tớ uống nhé Lương Yên.” Cô ấy hất cằm chỉ vào những thứ trong túi giấy kraft: “Cậu cứ uống ly của chồng cậu mua cho đi.”
Chiếc túi giấy bị cô ấy kéo đến trước mặt, phát ra tiếng sột soạt. Lương Yên liếc mắt nhìn vào trong, sau đó khẽ “ừm” một tiếng.
Những thứ này không phải do La Dịch Thành mua, mà là Trần Thức.
Anh chắc chắn đã thấy rồi, thấy dòng trạng thái trên vòng bạn bè mà cô chỉ để một mình anh xem được.
Một sticker mặt mèo buồn bã, kèm theo lời than thở đáng thương của cô.
[Hu hu hu, vừa tỉnh dậy đã thấy mình sưng như cái mặt bánh bao.]