Chiếc điện thoại trong túi cứ rung không ngừng.
Sau khi nhanh chóng và dứt khoát ngắt máy thêm một lần nữa, Lương Yên khẽ nghiêng đầu, đưa tay gãi vùng da trần từ bên cổ xuống xương quai xanh.
Làn da nổi đầy những nốt mẩn đỏ li ti bị đầu ngón tay cào qua, chẳng mấy chốc đã hằn lên vài vệt dài. Nhưng dường như cô vẫn thấy chưa đủ, những ngón tay thon dài vừa co lại đã duỗi ra, chuẩn bị gãi tiếp.
Chiếc xe bên dưới từ từ dừng lại, trợ lý Tiểu Hà ngồi ở ghế lái kéo phanh tay rồi quay đầu, ánh mắt vừa chạm đến những vệt đỏ chồng chéo trên chiếc cổ trắng ngần của cô liền vội vàng lên tiếng khuyên can: “Yên Yên, đừng gãi, gãi trầy ra thì không hay đâu, chị ở đây đợi em, em đi lấy số ngay đây!”
Lương Yên khẽ cau mày gật đầu, cố nén cơn ngứa ran dày đặc như kiến bò trên cổ, đưa tay mở cửa xe.
“Chị đi tìm một góc nào đó đợi em.”
Không đợi Hà Miêu đáp lời, Lương Yên đã xuống xe.
Đúng vào thứ hai nên sảnh bệnh viện đông nghịt người. Lương Yên đưa mắt nhìn quanh một vòng, kéo chiếc khẩu trang trên mũi lên cao hơn, lại ấn vành mũ trên đầu xuống thấp một chút, rồi tìm một góc khuất bị đám đông che lấp để đứng chờ.
Mấy người nhà bệnh nhân bên cạnh có lẽ là từ nơi khác đến, thấy đối phương cầm trên tay tấm phim CT chụp ở bệnh viện tỉnh khác thì bất giác bắt chuyện thân tình.
Lương Yên liếc nhìn Hà Miêu đang xếp hàng ở giữa hàng người đằng xa, cố gắng chuyển sự chú ý từ cơn ngứa ngáy không ngừng trên cổ sang cuộc trò chuyện mang chút giọng địa phương của mấy người xung quanh.
Nghe lơ đãng vài câu, sự chú ý của cô lại bị một giọng nói trong trẻo, trẻ trung rõ rệt ở phía bên kia thu hút.
Đó là hai cô y tá trẻ đi ngang qua.
“Tớ nghi dạo này trực ban làm tớ bị ảo giác mất rồi, lúc nãy giao ca tớ thoáng thấy bác sĩ Trần, rõ ràng biết bác sĩ Trần phải lâu nữa mới đi học tập về.”
Cô y tá còn lại bụm miệng cười: “Cậu không phải bị ảo giác đâu, tớ thấy là do cậu nhớ bác sĩ Trần quá đấy.”
“Ấy dà.” Cô y tá nói trước véo nhẹ cánh tay người bên cạnh: “Nhìn thấu nhưng đừng nói toạc ra chứ! Ai mà không thích ngắm trai đẹp, công việc vừa mệt tim vừa mệt óc thế này chỉ trông vào việc mỗi ngày được ngắm người đẹp để điều chỉnh tâm trạng thôi, bác sĩ Trần không có ở đây, trong khoa không chỉ có mình tớ mất động lực đi làm đâu.”
“Cậu cũng được lắm, lý do lý trấu cho bản thân mà nói ra cứ như thật. Nhưng mà cậu quan tâm động tĩnh của bác sĩ Trần như thế mà không biết người ta đi học tập về từ hôm qua rồi à?”
…
Hai giọng nói nhỏ dần theo bóng áo trắng xa khuất, Lương Yên cụp mắt xuống, nhìn vào điện thoại.
Cô bình tĩnh trả lời bên dưới một tràng dài dấu chấm hỏi và cuộc gọi nhỡ của người quản lý Tạ Tư Tuyền.
[Đến bệnh viện rồi, hình như hơi bị dị ứng, ở đây đông người không tiện nghe máy.]
Tiếng “cạch” của màn hình khóa vang lên, Lương Yên ngẩng đầu, giữa những tiếng bước chân và trò chuyện ồn ào xung quanh, trong đầu cô bỗng không kìm được mà nhớ đến một người.
Lương Yên nghĩ, cô cũng quen một bác sĩ Trần rất đẹp trai.
Không, lúc cô quen anh, anh vẫn chưa phải là bác sĩ Trần.
Kể từ khi kết hôn, Lương Yên đã có bác sĩ riêng, cộng thêm thân phận ngôi sao của mình, mấy năm gần đây, cô hiếm khi đường đột xuất hiện ở nơi công cộng như hôm nay.
Trước khi ra ngoài không phải cô không cân nhắc, nhưng hiện tại cô và người được pháp luật gọi là chồng mình đang trên bờ vực ly hôn, liên lạc với bác sĩ gia đình thông qua đối phương khó tránh khỏi có chút khó xử. Mà trên người lại đột nhiên xuất hiện chứng bệnh cấp tính không thể chịu đựng nổi này, khiến cô không thể không từ bỏ sự sắp xếp cẩn trọng hơn, gọi trợ lý cùng lái xe đến bệnh viện.
Cơn ngứa dữ dội trên da như mồi lửa cháy trên cánh đồng hoang, chỉ một thoáng lơ đãng đã có xu hướng lan ra toàn thân. Lương Yên ném điện thoại vào túi, khoanh tay trước ngực, bàn tay nắm chặt cánh tay thỉnh thoảng lại chà xát lên xuống qua lớp áo khoác, cố gắng làm dịu đi cảm giác khó chịu như kim châm muỗi đốt.
May mà hàng người dài dằng dặc di chuyển rất nhanh, vài phút sau, Hà Miêu cầm phiếu đăng ký khám bệnh đi về phía cô.
Bác sĩ ở phòng khám số 6 làm việc rất hiệu quả, Lương Yên không đợi bao lâu thì đã thấy số của mình hiện lên ở vị trí chuẩn bị vào khám trên màn hình.
Nữ bác sĩ trẻ có giọng nói rất dịu dàng, dù ngay từ đầu đã nhận ra cô là nữ phụ trong bộ phim đang hot gần đây, cũng chỉ hơi ngạc nhiên nhướng mày, sau đó nghiêm túc hỏi cô về tình trạng bệnh lý hiện tại.