Chương 5

Vải vóc thượng hạng, mỗi khi chuyển mùa đều có đủ loại màu sắc rực rỡ bày ra trước mắt, mặc cho nàng tùy ý chọn lựa.

Sơn hào hải vị thường không ngày nào giống ngày nào, ăn đến mức người ta càng thêm kén chọn, chẳng còn hơi sức đâu mà nghĩ xem nguyên liệu ấy hiếm có và đắt đỏ đến nhường nào.

Mà những thứ đó, cũng chỉ là một góc nhỏ trong khối tài sản của Văn Dã mà hắn dùng để hậu đãi thê tử mình mà thôi.

Đối với Tang Linh, đó đã là những ngày tháng sống trong nhung lụa, khiến nàng chẳng còn lòng dạ nào để bận tâm đến việc Văn Dã đối xử với mình lạnh nhạt, hay trong lòng hắn có người khác.

Thậm chí, nàng từng nhiều lần thầm thấy may mắn, vì Văn Dã lạnh nhạt như thế, lại còn bận rộn đến mức hiếm khi về phủ.

Tang Linh nhớ rất rõ, đêm tân hôn, nàng bị người đàn ông cao lớn cường tráng đó vần vò đến thê thảm.

Năm đó Văn Dã đang lúc long tinh hổ mãnh, thân hình hắn và nàng chênh lệch quá lớn, thứ đó lại càng to đến đáng sợ.

Tang Linh chịu đựng vô cùng khổ sở, thế mà người đàn ông kia lại không biết ngừng nghỉ, không có lời lẽ dịu dàng dỗ dành, càng không tuần tự dẫn dắt nàng, chỉ có những cú va chạm mỗi lúc một hung bạo, làm nàng khóc không thành tiếng, liên tục van xin, nhưng vẫn bị hắn giày vò đến tan tác rã rời.

Ngày hôm sau nàng gần như không xuống nổi giường, trên người đầy những dấu vết, về sau đến cả nằm mơ cũng thường bị cảnh tượng cuồng nhiệt đêm đó xâm chiếm.

Sau này thành hôn đã lâu, Tang Linh dần quen với chuyện này, nhưng vẫn không chịu nổi thể lực dồi dào của người đàn ông khó chiều này.

Trong chuyện chăn gối, người đàn ông lạnh lùng xa cách đó như biến thành một người khác, nóng bỏng đến thiêu đốt người ta, hung mãnh đến khiến người ta không tài nào chống đỡ nổi.

Cũng may chuyện này quanh năm suốt tháng cũng chỉ có vài lần, so ra thì cuộc sống giàu sang phú quý khiến chút việc tốn sức này cũng trở nên không quá đáng ghét.

Nếu hắn có thể dịu dàng hơn một chút, thì cuộc hôn nhân này xem như không chê vào đâu được.

Nắng gắt quá trưa chiếu lên mặt Tang Linh nóng ran.

Nàng gạt đi những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu, cẩn thận giấu túi tiền đầy bạc vụn vào lớp áo trong, rồi mới mang tâm trạng phức tạp bước ra khỏi hiệu cầm đồ.

Quãng thời gian đó dù tốt đẹp đến mấy, cũng đã là chuyện của kiếp trước.

Văn Dã không sống thọ, ba mươi lăm tuổi sẽ qua đời, triều đình sẽ thu hồi phần lớn gia sản của hắn, những ngày tháng thoải mái như vậy suy cho cùng cũng không thể kéo dài cả đời.

Đời này, có lẽ nàng sẽ không gả cho hắn nữa.