Chương 4

Trăm trận trăm thắng, đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi, chiến tích huy hoàng, từng là vị chiến thần được vạn người ngưỡng mộ.

Khi đó, Văn Dã đối với Tang Linh mà nói, là đấng thiên chi kiêu tử xa xôi không thể với tới.

Nàng từng có lần thấy hắn từ xa trong phủ khi hắn đến thăm Giang Châu, nhưng chưa từng nghĩ mình sẽ có bất kỳ dính dáng gì đến hắn, càng không nói đến việc gả cho một người nam tử tỏa sáng vạn trượng như vậy.

Chỉ là không ngờ, Văn Dã có ngày chiến bại, thiên chi kiêu tử cứ thế ngã xuống, bị thương nặng, để lại tàn tật, què chân mất hết binh quyền, bị đày từ kinh thành về Giang Châu.

Rồi sau đó không lâu.

Có tin đồn Hoàng thượng đang tìm một mối lương duyên cho Văn Dã đã lâu chưa thành gia, nhìn khắp cả Giang Châu, chỉ có thiên kim của tri phủ là môn đăng hộ đối.

Tri phủ đại nhân trong lúc cấp bách, đã đem vị biểu tiểu thư trong phủ gả cho vị tướng quân Huyền Bắc lớn hơn nàng mười tuổi, chân cẳng lại bất tiện.

Năm đó, Tang Linh hai mươi tuổi, không xem là trèo cao, cũng chẳng phải gả thấp mà vào phủ tướng quân.

Nàng từng nghĩ đến vô số cảnh tượng sau khi mình và Văn Dã thành hôn, nhưng không ngờ tình hình thực tế lại chẳng giống bất kỳ loại nào trong tưởng tượng của mình.

Nghe nói Văn Dã từ thời niên thiếu đã có người trong lòng, nhưng bất đắc dĩ yêu mà không thành, đến tận tuổi tam tuần vẫn chưa thành gia.

Hắn đối với cuộc hôn nhân gần như là bị ép buộc này không tỏ rõ thái độ bài xích, nhưng lại lạnh nhạt và xa cách thấy rõ.

Thế nhưng ngoài sự lạnh nhạt đó, Văn Dã lại chưa từng keo kiệt bạc đãi nàng trong chuyện ăn mặc tiêu dùng, thậm chí còn hào phóng đến mức khiến Tang Linh phải kinh ngạc.

Đại Tề xưa nay thường dùng tiền tài để ban thưởng cho tướng sĩ dũng mãnh, ra trận gϊếŧ giặc, vung đao đổ máu, mỗi một lần liều mạng đều sẽ nhận được phần thưởng vô cùng hậu hĩnh.

Vì vậy Tang Linh sớm đã biết, một vị tướng quân từng có chiến tích huy hoàng như Văn Dã, dù sau này sa cơ, gia cảnh có lẽ cũng không đến nỗi nào.

Lại không ngờ rằng, Văn Dã nào chỉ không đến nỗi nào, hắn căn bản là giàu nứt đố đổ vách, chỉ là thường ngày không để lộ ra mà thôi.

Tang Linh thỉnh thoảng nhắc đến son phấn, ngày hôm sau thứ đó chắc chắn sẽ như có phép màu mà xuất hiện trên bàn trang điểm của nàng.

Nàng nhìn trúng món trang sức châu báu nào, thì y như rằng món đó sẽ được người ta khuân vào kho trong phủ.