Chương 3

Mấy năm sau khi phu quân qua đời, là những năm tháng tăm tối nhất trong cuộc đời nàng.

Không người để nương tựa, không nơi để trông cậy, căn bệnh mắc phải từ thời trẻ cũng trở nặng vào năm phu quân qua đời.

Những ngày tháng ấy thật gian nan cay đắng, tăm tối vô cùng, đến năm ba mươi tuổi, nàng hương tan ngọc nát trong phủ tướng quân trống vắng.

Trước lúc lâm chung, nàng từng đau đớn nhìn lại, không biết rốt cuộc mình đã đi sai ở bước nào mà cuối cùng lại lâm vào kết cục bi thảm đến thế.

Là không nên rời Yên Nam để đến Giang Châu, không nên sống khép nép sợ sệt trong phủ tri phủ.

Hay là không nên gả cho Văn Dã, để rồi tuổi trẻ đã phải ở goá.

Tang Linh vốn không thông minh, cũng chẳng có kiến thức sâu rộng.

Cho đến tận bây giờ, khi đã sống lại vào năm cập kê, nàng vẫn chưa nghĩ ra được câu trả lời xác đáng.

Nàng chỉ biết, sống lại một đời, mình không muốn trải qua những ngày tháng khổ cực như vậy nữa.

Bất kể dùng cách gì, đời này nàng muốn sống thật thoải mái, sống thật tốt. Không có gì quan trọng hơn bản thân mình, nàng cần phải cố gắng hết sức để tính toán, lo liệu cho chính mình.

Tang Linh đến trấn Vân Đài vào lúc quá trưa.

Kiếp trước khi ở thôn trang, nàng hiếm khi xuống núi vào trấn, chỉ mới đến một hai lần, nay năm tháng đã xa, cảnh phố xá trông lạ lẫm nhiều phần.

Nhưng mục đích lần này của nàng rất rõ ràng, không đi dạo nhiều mà tìm thẳng đến hiệu cầm đồ theo trí nhớ.

Một lần cầm hết số tư trang còn lại, cũng chỉ đổi được ba mươi bảy lạng bạc trắng.

Nếu là Tang Linh của khi đó, hẳn sẽ thấy đây là một món tiền lớn.

Nhưng với Tang Linh đã làm tướng quân phu nhân mấy năm, nàng không khỏi nhíu mày, có chút không hài lòng với ba mươi bảy lạng bạc ít ỏi này.

Có lẽ nàng thật sự đã bị Văn Dã nuông chiều sinh hư, nhất thời lại cảm thấy hơi tuyệt vọng với cuộc sống sau khi sống lại.

Rốt cuộc nàng chẳng biết làm gì, chỉ có ba mươi bảy lạng bạc này làm vốn, thật sự không nghĩ ra được mình có thể làm giàu bằng cách nào.

Nghĩ đến đây, Tang Linh chợt nhớ tới vị phu quân đoản mệnh của mình ở kiếp trước.

Đó vốn là một cuộc hôn nhân không được người ta xem trọng, nhưng sau khi cưới lại thoải mái đến không ngờ.

Nếu phải nói những ngày tháng thoải mái nhất của Tang Linh ở kiếp trước, đó chính là mấy năm sau khi gả cho Văn Dã.

Văn Dã vốn là vị tướng quân Huyền Bắc lừng lẫy tiếng tăm của Đại Tề, nghe nói hắn mười ba tuổi tòng quân, mười lăm tuổi được phong tướng.