Chương 2

Người đánh xe nghe vậy mới vỡ lẽ gật đầu.

Hắn vốn là dân làng dưới chân núi Vân Đài, mấy hôm trước có việc ra ngoài, trên đường về thì tình cờ gặp Tang Linh đang tìm xe lên núi.

Thấy một cô nương trẻ tuổi đi một mình, hắn liền tốt bụng cho đi nhờ một đoạn.

Kiếp trước cũng y như vậy, chỉ là khi đó Tang Linh đối mặt với sự quan tâm của người đánh xe, đã không chút phòng bị mà kể hết tình cảnh của mình ra.

Người đánh xe vốn cũng có ý tốt, nghe nàng một mình đi xa lại ở nơi này, cũng tiện đường giúp đỡ nàng không ít.

Chỉ là chuyện ở thôn trang lưng chừng núi có một cô nương trẻ tuổi xinh đẹp như tiên nữ, cũng vì thế mà bị hắn vô tình đem chuyện kể cho người khác nghe.

Nghĩ lại chuyện xưa, Tang Linh bất giác ôm chặt túi tay nải hơn một chút, rồi lên tiếng: “Đa tạ đại ca đã cho ta đi nhờ một đoạn, ngài đi đường cẩn thận, thượng lộ bình an.”

Giọng nói của Tang Linh có phần mềm mại, mang chất giọng đặc trưng của người Yên Nam, nghe vào tai rất nhẹ nhàng dịu dàng, khiến người nói chuyện cùng nàng cũng bất giác hạ giọng: “Được được được, nhà cô nương có người đi cùng thì ta yên tâm rồi, vậy ta đi đây. Nếu cần giúp đỡ gì, cứ xuống thôn dưới chân núi tìm ta, ta họ Lưu, tên một chữ Lực.”

Sự ân cần của Lưu Lực không đổi lại được việc Tang Linh cho biết tên họ.

Chuyện kiếp trước không thể hoàn toàn trách Lưu Lực, nhưng Tang Linh dĩ nhiên cũng khó mà đối đãi hòa nhã với hắn sau khi đã bị liên lụy.

Tang Linh khẽ gật đầu, không nói gì thêm.

Lưu Lực khựng lại một lát, có chút ngượng ngùng sờ mũi, rồi mới đánh xe ngựa rời đi.

Cho đến khi xung quanh hoàn toàn yên tĩnh trở lại, cánh tay đang ôm túi tay nải của Tang Linh mới dần nới lỏng.

Theo bước chân nàng vào thôn trang, túi tiền lộ phí trong lòng lại vang lên tiếng va chạm lanh lảnh.

Để nàng có thể thuận lợi đến Giang Châu, trước khi đi, mẫu thân đã lấy ra gần như toàn bộ tư trang của mình để cho nàng làm lộ phí.

Tang Linh dọc đường hết sức tiết kiệm, nay đã vào địa phận Giang Châu, trong túi vẫn còn hơn một nửa tư trang chưa đổi thành bạc để tiêu dùng.

Nhưng đó là nàng của kiếp trước.

Sau khi vào phòng, Tang Linh nhanh nhẹn dọn dẹp sạch sẽ thôn trang đã lâu không người ở.

Nàng liệt kê sơ qua những thứ cần mua sắm, bận rộn đến gần trưa thì quen đường cũ đi ra khỏi thôn trang, thẳng hướng trấn nhỏ dưới chân núi mà đi.

Tinh thần no đủ, bước chân nhẹ nhàng uyển chuyển, đều là cảm giác mà Tang Linh, người đã mang tấm thân ốm yếu lay lắt suốt nhiều năm, đã lâu lắm rồi chưa được trải qua.

Từ vị biểu tiểu thư không ai biết đến trong phủ tri phủ, đến phu nhân chốn hậu trạch của tướng quân Huyền Bắc.

Cuộc sống kiếp trước của Tang Linh không thể nói là tốt đẹp đến mức nào, nhưng cũng luôn vô lo vô nghĩ, yên ổn bình lặng.