Chương 1

Phương đông vừa ửng trắng, sương mai còn giăng mờ.

Trong cánh rừng trên núi, một chiếc xe ngựa giản dị nhân lúc trời còn tờ mờ sáng, đang lắc lư chạy xuống chân núi.

Thiếu nữ ngồi ngay ngắn trong xe, dù mí mắt đã díu lại vì mệt mỏi, nàng vẫn ôm khư khư túi tay nải trong lòng.

Bánh xe ngựa chèn qua một hòn đá cứng, nảy lên một cái. Túi đồ trong lòng nàng rung lên, phát ra tiếng leng keng va chạm, khiến nàng giật mình tỉnh cả ngủ, vội vàng siết chặt tay, đè lên túi đồ để dập đi tiếng động.

Ánh mắt Tang Linh khẽ động, cảnh giác lắng nghe động tĩnh bên ngoài, may mà tiếng xe chạy ồn ào đã át đi âm thanh kia, dường như không ai phát hiện điều gì khác thường, bấy giờ nàng mới thở phào nhẹ nhõm.

Một bàn tay trắng nõn khẽ vén rèm xe lên.

Tang Linh nhìn cảnh núi chập chờn lướt qua ngoài cửa sổ, những mảnh ký ức vụn vặt xa xôi dần dần trùng khớp với nhau.

Đến lúc này nàng mới tin, mình thật sự đã sống lại.

Kiếp trước, vào năm mười lăm tuổi, Tang Linh bị mẫu thân gửi đến Giang Châu để nương nhờ nhà biểu cô.

Xe ngựa đi thêm một đoạn không xa nữa là sẽ đến thôn trang nơi nàng tạm ở, sau đó nhà biểu cô sẽ cho người tới đón nàng vào thành.

Ký ức về đoạn đường này một lần nữa hiện về trong tâm trí, những cảm xúc phức tạp đan xen trong lòng.

Tang Linh nhắm nghiền mắt, siết chặt túi tay nải.

Một cuộc đời như thế, sống lại lần nữa, nàng dĩ nhiên không muốn giẫm lên vết xe đổ.

Cuối cùng, khi mặt trời vừa lên, xe ngựa đã dừng lại trước một thôn trang lưng chừng núi.

Từ ngoài xe vọng vào giọng nói sang sảng của người đánh xe: “Cô nương, đến nơi rồi.”

Dứt lời, người đánh xe quay đầu lại định vén rèm xe để đánh thức cô nương đã đi đường suốt đêm, nhưng rèm xe đã được Tang Linh vén lên nhanh hơn một bước.

Nắng sớm chiếu lên làn da trắng như sứ của thiếu nữ. Mày tựa núi xuân, mắt như nước mùa thu, dung mạo diễm lệ của nàng nổi bật giữa cảnh núi non thanh tĩnh, khiến người ta không thể rời mắt.

Có lẽ do người đánh xe ít được thấy, cũng có lẽ do Tang Linh quá mức xinh đẹp, vẻ đẹp nhường này lại xuất hiện ở nơi hẻo lánh như vậy, bất cứ ai nhìn thấy cũng khó tránh khỏi kinh ngạc trong thoáng chốc.

Đợi đến khi người đánh xe hoàn hồn, Tang Linh đã bước xuống xe ngựa, ánh mắt bình thản đánh giá thôn trang trước mặt, dường như không có vẻ gì là lạ lẫm với hoàn cảnh mới, nhưng lại nhìn không chớp mắt.

“Cô nương, thôn trang này trông như đã lâu rồi không có người ở. Chỉ có một mình cô nương tới đây thôi sao, người nhà cô nương đâu, sao không thấy ai ra đón?”

Tang Linh nhàn nhạt thu ánh mắt lại, đôi mắt trong veo mang vẻ trầm ổn không hợp với lứa tuổi, chỉ khẽ đáp: “Ta còn có huynh trưởng đi cùng, họ có việc nên nán lại dưới chân núi, chắc trưa nay sẽ đến.”