Khi Hạo Nhiên bước ra khỏi phòng Lục Thiên Lam vào sáng hôm sau, anh ngỡ mình sẽ có một buổi sáng yên bình – cà phê, tờ báo, tiếng chim và ánh nắng mờ nhạt giữa lòng thủ đô lạnh giá.
Nhưng ngay khi vừa chạm tay vào tay nắm cửa chính của tòa nhà, cánh cửa đã bị đẩy mạnh từ phía ngoài.
Một người phụ nữ xuất hiện.
Cô ta cao, mảnh mai, mái tóc ngắn nâu vàng được cắt gọn sắc nét như lưỡi dao. Bộ vest đen bó sát cơ thể mang lại cảm giác lạnh lùng, quyền lực và rõ ràng, là một Alpha cấp cao.
Hạo Nhiên lùi lại theo phản xạ. Trái tim lập tức co lại khi mùi hương quen thuộc đánh thẳng vào hệ thần kinh.
Trịnh Tịnh Y cất giọng, nhẹ như gió nhưng mang đầy sức nặng.
- Ngạc nhiên thật đấy, Hạo Nhiên. Em trốn giỏi hơn chị tưởng.
Anh nuốt khan, giọng căng thẳng.
- Sao chị biết tôi ở đây?
Cô ta bước vào, từng bước khiến không khí trong phòng lạnh hẳn đi.
- Không khó để lần theo dấu pheromone, nhất là khi nó lại từng thuộc về tôi. Chị còn tưởng em chết rồi cơ đấy.
Anh quay lưng, giọng run rẩy.
- Với chị, tôi chết chắc cũng chẳng sao. Chúng ta đã kết thúc rồi.
Trịnh Tịnh Y nheo mắt, sắc như dao.
- Em nghĩ em có quyền kết thúc sao?
Câu hỏi đó là một nhát dao cắm thẳng vào ký ức.
Năm đó, anh bị ép đính hôn với Trịnh Tịnh Y – con gái duy nhất của một gia tộc Alpha thế lực phía Bắc. Họ gọi đó là liên hôn chính trị. Anh gọi đó là xiềng xích.
Trịnh Tịnh Y không phải kẻ tàn nhẫn. Nhưng cô ta coi anh như một món đồ sưu tầm – một Omega "đặc biệt", người có trí nhớ siêu việt, khả năng thích nghi đáng sợ, và tuyến pheromone tinh khiết đến mức có thể khuấy động cả Alpha cấp S.
Cô ta đánh dấu anh một cách nửa vời. Không phải vì yêu, mà để ràng buộc.
Anh từng cố trốn đi, từng cầu xin. Nhưng không ai tin Omega lại có quyền từ chối một Alpha.
Cho đến ngày anh giả chết... và biến mất.
Giờ đây, Trịnh Tịnh Y đã tìm thấy anh.
Anh thốt lên, cố giữ bình tĩnh.
- Em không còn là của chị nữa.
Cô ta nghiêng đầu, ánh mắt đảo qua không gian.
- Ồ? Vậy giờ là của ai? Người phụ nữ ở tầng trên? Cô Alpha tóc đen đó?
Anh nín thở.
Giọng cô ta lạnh hơn.
- Đừng nói với chị em đã để cô ta chạm vào tuyến pheromone của em.
Im lặng.
Trịnh Tịnh Y tiến thêm một bước.
- Em thật sự để cô ta ngửi em?
Hạo Nhiên đáp, mắt không nhìn cô.
- Đó không liên quan đến chị.
Giọng cô ta cao vυ"t, gắt gỏng.
- Liên quan chứ! Chị đã đánh dấu em, Hạo Nhiên! Dù chỉ là bán dấu, vẫn đủ để khiến mọi Alpha khác tránh xa. Vậy mà em dám để một con Alpha hạng ba nào đó chạm vào em?
Anh gằn giọng, đôi mắt đỏ hoe.
- Cô ấy không hạng ba. Cô ấy là người đầu tiên không xem tôi như công cụ.
Trịnh Tịnh Y cười khẩy.
- Đúng là Omega, luôn mềm lòng với thứ gọi là tình cảm.
Một tiếng bước chân vang lên từ cầu thang.
Lục Thiên Lam xuất hiện – vẫn trong bộ sơ mi trắng đêm qua, ánh mắt lạnh băng như thể đã nắm bắt toàn bộ sự việc chỉ sau một ánh nhìn.
Cô nói chậm rãi.
- Vậy thì. Cô có định buông cằm cậu ấy ra không? Hay cần tôi giúp?
Trịnh Tịnh Y quay người.
- Cô là Alpha của cậu ta?
Lục Thiên Lam bước xuống từng bậc thang, tay đút túi.
- Không phải. Tôi không đánh dấu Hạo Nhiên. Nhưng nếu cô không buông ra, tôi sẵn sàng đánh dấu ngay bây giờ, ngay tại đây.
Giọng Trịnh Tịnh Y lạnh như kim loại.
- Cô biết tôi là ai không?
Thiên Lam đến gần, đủ để pheromone của cô tràn ra như một luồng áp lực nén.
- Tôi không quan tâm. Tôi chỉ biết nếu cô còn chạm vào cậu ấy, tôi sẽ bẻ gãy từng đốt ngón tay cô.
Im lặng.
Trịnh Tịnh Y siết tay, rồi thả lỏng ra. Ánh mắt sắc như dao chĩa vào cả hai người.
Cô ta gằn giọng.
- Được thôi. Tôi sẽ không động vào em nữa, Hạo Nhiên.
Trước khi quay lưng, cô ta nở một nụ cười khiến da gà nổi lên.
- Nhưng tôi sẽ quay lại. Không phải để đưa em đi. Mà để cho Alpha của em biết... Omega như em có thể bị cướp lại bất cứ lúc nào.
Cô ta rời khỏi, sải bước như một nữ vương.
Chỉ đến khi tiếng giày đã biến mất, Hạo Nhiên mới ngồi sụp xuống, hai tay run rẩy.
Thiên Lam ngồi xuống bên cạnh, đưa tay lên lưng anh.
- Cô ta đã làm gì em trong quá khứ?
Anh cười khẽ, giọng nghẹn ngào.
- Cô ta khiến tôi tin rằng... tôi không xứng được yêu.