Chương 4: Giấc mộng và cơn khát

Đêm ấy, sau khi uống thuốc, Bạch Hạo Nhiên không ngủ được.

Cơ thể anh đã dịu lại phần nào, nhưng tâm trí thì không. Mỗi khi nhắm mắt, anh lại thấy hình ảnh cô – Lục Thiên Lam – cúi người, chạm nhẹ vào tuyến pheromone anh bằng đầu ngón tay. Nhẹ nhàng, nhưng khiến toàn thân anh run rẩy.

Cảm giác đó... như một lời thì thầm vào xương sống, khiến anh mơ hồ muốn nhiều hơn.

Muốn được chạm. Muốn được giữ. Muốn được... cắn.

Anh bật dậy lúc quá nửa đêm, hơi thở nặng nề. Không hiểu sao, người anh nóng ran. Thuốc đáng lẽ đã có tác dụng dứt điểm, nhưng không, chỉ là xoa dịu cơn đói, không dập tắt nó hoàn toàn.

Anh đứng dậy, đi về phía cửa phòng cô. Chần chừ. Một giây, hai giây, rồi ba tiếng gõ. Không trả lời. Nhưng cửa không khóa. Anh đẩy nhẹ.

Bên trong, Lục Thiên Lam đang đứng cạnh cửa sổ, tóc xõa, chỉ mặc áo sơ mi trắng dài ngang đùi. Khi ánh trăng chiếu qua rèm, đường nét cơ thể cô ẩn hiện mơ hồ, như sương khói.

Cô xoay người, giọng khẽ, trầm thấp.

- Hạo Nhiên?

Anh nuốt khan.

- Tôi... Tôi không ngủ được.

Cô không hỏi lý do. Chỉ nhìn anh một lúc, rồi vén tóc qua vai.

- Em vào đây.

Anh bước vào, khép cửa lại sau lưng. Trái tim đập mạnh, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi.

Cô hỏi.

- Em vẫn còn phát tình sao?

Anh đáp.

- ... Một chút. Có thể thuốc chưa đủ liều.

Cô bước đến gần anh, chỉ còn cách một khoảng thở.

- Không phải thuốc yếu. Mà là cơ thể em đã ghi nhớ pheromone của tôi.

Anh ngẩng mặt, hơi thở gấp.

- Vậy thì xóa nó đi. Hoặc đánh dấu tôi, rồi vứt bỏ như những Alpha khác vẫn làm.

Cô nhìn anh như thể đang cố hiểu điều gì đó sâu xa hơn cả lời nói.

Rồi đột ngột, cô đưa tay chạm vào cằm anh, nâng nhẹ khuôn mặt ấy lên. Ánh mắt anh lấp lánh dưới ánh trăng.

Cô nói.

- Không được. Tôi không đánh dấu một Omega khi không biết trái tim cậu ta ở đâu.

Anh cười khẽ, đầy mỉa mai.

- Chị sợ tôi yêu chị sao? Đáng tiếc, tôi chưa từng muốn yêu một Alpha.

Cô đáp.

- Nhưng cơ thể em lại không nghe theo em nữa rồi, đúng không?

Câu nói đó khiến không khí nghẹn lại. Anh không trả lời. Thay vào đó, anh lao tới, kéo cổ áo cô, áp môi mình lên môi cô – bất ngờ, khát khao, giận dữ.

Cô sững người nửa giây. Rồi... đáp lại. Môi cô mát, nhưng lưỡi cô nóng. Nụ hôn ban đầu là va chạm, rồi dần trở thành đoạt lấy. Bàn tay anh vòng qua cổ cô, siết chặt, như muốn níu cả hơi thở.

Cô nhấc anh lên nhẹ như không, đặt lên giường, anh rên nhẹ vì ngạc nhiên.

Anh thở hổn hển.

- Đừng kiểm soát tôi như vậy.

Cô thì thầm.

- Không phải kiểm soát. Là tôi muốn chạm vào em... nhưng đúng cách.

Áo anh bị kéo lên, để lộ làn da trắng nhợt, dấu tuyến pheromone ửng đỏ như hoa hồng nở rộ. Cô không cắn. Chỉ cúi xuống, dùng môi mình áp lên đó – ấm, sâu, ẩm ướt – như vẽ một lời hứa không nói ra.

Anh khẽ cong lưng, cảm giác như từng mạch máu bị kéo căng.

Anh hỏi, giọng nghèn nghẹn.

- Chị thật sự... không muốn đánh dấu tôi sao?

Cô đáp bằng cách đưa tay, siết lấy eo anh, kéo sát cơ thể anh về phía mình.

- Tôi muốn chạm em bằng trái tim, không phải bằng răng nanh.

Cả đêm đó, họ không tiến đến giao hợp thực sự – nhưng da thịt va chạm, pheromone hòa quyện, nhịp tim trùng khớp. Trong khoảnh khắc, hai người tưởng như kẻ này sinh ra chỉ để thở cùng mùi hương của kẻ kia.

Sáng hôm sau, Bạch Hạo Nhiên tỉnh dậy trong vòng tay cô. Đầu vẫn dựa vào ngực Alpha, lưng được giữ chặt trong ôm ấp bản năng.

Và lần đầu tiên... anh không thấy ghê tởm chính mình vì là Omega.

Vì cô – Lục Thiên Lam, đã không đối xử với anh như một giống loài để chiếm hữu. Mà như một con người có thể yêu.