Chương 3: Pheromone đêm đầu

Căn biệt thự chìm trong ánh đèn vàng ấm dịu. Bên ngoài trời nổi gió, từng nhịp va của cành lá lên cửa kính nghe như tiếng gõ nhè nhẹ vào lòng người.

Bạch Hạo Nhiên ngồi tựa đầu vào ghế trong phòng khách, đôi mắt nhắm hờ. Trong l*иg ngực, có một cảm giác âm ỉ lạ thường – nóng, nhức, ngứa ngáy.

Cơ thể anh bắt đầu phản ứng.

Từ sáng, anh đã cảm thấy hơi chóng mặt, da nóng ran dưới lớp áo sơ mi. Anh ngỡ chỉ là cảm lạnh nhẹ, nhưng giờ đây, mùi Alpha xung quanh – dù rất nhạt – lại khiến cảm giác đó lan khắp từng mạch máu.

Anh khẽ thở ra, tay siết lấy tay ghế.

- Chết tiệt... Là kỳ phát tình.

Không ngờ nó lại đến nhanh thế này, chỉ vài ngày sau khi dọn vào sống chung.

Anh đứng dậy, loạng choạng, cố gắng bước lên cầu thang. Không thể để cô thấy mình trong tình trạng này, dù cô là Alpha, nhưng mối quan hệ hiện tại giữa họ không có bất kỳ cam kết thể xác nào. Anh không muốn... quỵ lụy.

Không muốn bị xem là Omega lệ thuộc.

Nhưng chưa kịp chạm vào tay vịn cầu thang, đầu anh choáng váng, mùi hương quen thuộc ập tới như cơn gió lạnh lướt qua ngực trần.

Hương bạch đàn pha trầm hương, đặc trưng của Lục Thiên Lam.

Cô bước ra từ hành lang, mắt chạm thẳng vào hình ảnh trước mặt.

- Tôi nghe thấy tiếng động.

Hạo Nhiên mặt đỏ bừng, trán đẫm mồ hôi, ánh mắt mơ màng, người run nhẹ.

Cô hỏi.

- Em phát tình?

Anh mím môi, toan lùi bước, nhưng chân đã yếu hẳn.

- Tôi kiểm soát được... Tôi sẽ lên phòng.

Cô bước nhanh tới, đưa tay đỡ lấy vai anh.

- Em đang run. Cơ thể em đang gọi pheromone... và pheromone của tôi đang đáp lại.

Anh cười khẩy, ánh mắt hơi thách thức.

- Vậy chị tránh ra. Tôi không cần Alpha cứu rỗi.

Giọng cô trầm xuống.

- Không phải cứu rỗi. Mà là trách nhiệm.

Pheromone Alpha thoát ra từ cơ thể cô, không quá mãnh liệt, nhưng mạnh mẽ như một bức tường vô hình – bao lấy anh, khiến cơ thể anh co lại vì phản ứng sinh học.

Hạo Nhiên rên khẽ, ngã vào ngực cô, lần đầu tiên tiếp xúc thân thể gần đến thế. Da thịt anh nóng như lửa, nhịp tim gấp gáp.

Cô nói dứt khoát, tay đã bắt đầu tháo khuy áo sơ mi của anh.

- Cởϊ áσ ra.

Anh nheo mắt.

- Chị định làm gì?

Cô đáp.

- Giải phóng tuyến pheromone. Nếu không, em sẽ đau đến bất tỉnh.

Giọng cô không có chút du͙© vọиɠ nào – chỉ lạnh lùng như một bác sĩ đang giải phẫu.

Nhưng cơ thể cô thì khác. Tuyến cổ tay Alpha của cô đang co giật nhẹ, phản ứng bản năng trước một Omega đang phát tình.

Khi áo anh rơi xuống ghế, cô kéo nhẹ cổ anh, đặt tuyến pheromone của mình sát vào cổ anh, không cắn, không xâm nhập, chỉ chạm để xoa dịu.

Một dòng hơi ấm tràn ra.

Hạo Nhiên khẽ rùng mình.

Anh khẽ nói.

- Mùi của chị... làm tôi khó chịu.

Cô ghé sát hơn, thì thầm bên tai.

- Nhưng cơ thể em lại tiếp nhận. Cơ thể em đang muốn được đánh dấu.

Giọng anh khàn đặc, mắt nhìn thẳng cô, đầy khıêυ khí©h.

- Vậy cắn đi. Xem chị có kiềm được bản năng không.

Một nhịp im lặng dài.

Gió bên ngoài rít mạnh. Đôi môi của cô gần chạm vào cổ anh, mùi hương hai bên quyện vào nhau, tạo nên một thứ nhịp điệu sinh học khó cưỡng.

Cô dừng lại.

Không cắn.

Chỉ nhấn ngón tay vào gáy anh – ấn điểm pheromone nhẹ đến mức anh rên lên.

Cô khẽ nói.

- Không cần cắn, tôi vẫn làm em dịu lại được.

Anh thở gấp, đôi mắt đỏ hoe vì sức chịu đựng.

- Chị... thật tàn nhẫn.

Cô đứng dậy, thở ra thật chậm.

- Vì tôi không ngủ với người không yêu tôi. Dù em có phát tình trước mặt tôi cả trăm lần, tôi cũng sẽ không dùng cơ thể để dập tắt nó. Có thuốc trong phòng tôi. Em theo tôi.

Anh ngồi thụp xuống sàn, cười khẽ giữa những nhịp thở hỗn loạn.

- Vậy là... chị cũng sợ mất kiểm soát.

Cô quay đầu, nhìn anh một lúc lâu.

- Không phải sợ. Mà là tôi tôn trọng em hơn những Alpha khác từng đối xử với Omega như một món đồ.

Hạo Nhiên được cô đưa thuốc, hồi phục sau phát tình. Nhưng hạt giống bản năng đã được gieo – pheromone của cô khiến cơ thể anh nhớ kỹ, muốn nữa, muốn nhiều hơn.

Và cô – Lục Thiên Lam – bắt đầu mơ về mùi pheromone ngọt ngào của anh mỗi đêm.