Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Gió Lặng Sau Lưng Em

Chương 2: Giường đôi, phòng riêng

« Chương TrướcChương Tiếp »
Sáng sớm.

Tiếng chuông báo thức reo lên trong không gian tĩnh lặng của căn biệt thự.

Bạch Hạo Nhiên mở mắt, ánh nắng xuyên qua rèm cửa tạo thành những vệt sáng mềm mại trên gương mặt anh. Anh đưa tay vuốt nhẹ tóc mái, rồi bật người ngồi dậy, từng động tác đều bình thản, đều đặn – như thể đã quen sống trong những nơi không phải của mình.

Căn phòng nơi anh ở được thiết kế dành cho khách, nhưng có giường đôi, điều hòa tự động, hệ thống nước nóng riêng và thậm chí có cả tủ sách nhỏ cạnh đầu giường. Có vẻ như Lục Thiên Lam không hề muốn để người khác nói rằng cô đối xử tệ với "Người chồng trên danh nghĩa" của mình.

Chỉ có điều... tất cả đều lạnh lùng như chính ánh mắt của cô.

Hạo Nhiên bước ra khỏi phòng, tay cầm một tách trà đen đã pha. Anh đi ngang qua khu bếp mở, nhìn thấy cô, người vợ trên giấy tờ – đang đứng trước bàn ăn, tay cầm báo, đã thay vest công sở màu xám tro, khí chất sắc sảo như thường lệ.

Anh mở lời trước.

- Chào buổi sáng.

Cô liếc anh một cái, chỉ gật đầu nhẹ.

- Giờ giấc ổn đấy.

Anh nhướng mày.

- Chị nghĩ tôi sẽ ngủ đến trưa?

Cô nhấp một ngụm cà phê, không hề có chút áy náy trong lời nói.

- Có vài người từng được tôi thuê làm người phối ngẫu tạm thời. Họ không thức dậy trước chín giờ.

Hạo Nhiên hơi ngẩn ra, rồi mỉm cười nhẹ.

- Vậy chị cũng từng có người trước tôi?

Cô đặt cốc xuống.

- Họ không phải người chồng. Chỉ là Omega hỗ trợ tạm thời trong các dịp cần hình ảnh song lứa.

Anh hỏi, nửa như trêu chọc.

- Và chị chưa từng có... quan hệ thật sự với ai trong số họ?

Thiên Lam liếc nhìn anh, mắt ánh lên vẻ lạnh lùng cảnh cáo.

- Câu hỏi không nằm trong phạm vi hợp đồng.

Anh nhún vai.

- Ừ, nhưng tôi tò mò thôi. Nếu chị từng phát tình, ai là người kiểm soát pheromone cho chị?

Cô đáp.

- Thuốc. Còn nếu thuốc không đủ... tôi khóa mình trong phòng thí nghiệm. Không ai bước vào được.

Anh hơi nghiêng đầu, ánh mắt như soi thấu một điều gì đó.

- Chị sợ bản thân sẽ mất kiểm soát?

Cô trả lời.

- Không. Tôi sợ sẽ tổn thương người khác.

Trong ba ngày tiếp theo, cuộc sống giữa họ diễn ra một cách... trật tự đến lạnh lẽo. Hạo Nhiên không nói nhiều, không hỏi nhiều. Thiên Lam cũng không quan tâm đến những gì anh làm.

Cô đi làm từ sớm, về nhà lúc hơn tám giờ tối, thường mang theo một tập hồ sơ dày cộp, chẳng nói câu nào. Anh lặng lẽ chuẩn bị trà nóng, đặt sẵn bên bàn, rồi rút vào phòng mình.

Không ai vượt qua ranh giới.

Nhưng cũng không ai thực sự lờ nhau.

Một buổi tối, cô vừa mở cửa bước vào thì thấy Hạo Nhiên đang ngồi trong phòng khách, laptop mở, đang viết gì đó.

Cô nói, đặt cặp xuống bàn.

- Tôi tưởng em là người rảnh rỗi, sống dựa vào trợ cấp của tôi.

Anh đáp, không ngẩng đầu.

- Tôi làm freelance viết lách. Bài viết phân tích tâm lý Alpha và Omega trong môi trường doanh nghiệp. Có hứng thú đọc không?

Cô cởϊ áσ khoác, bước vào bếp. Nhưng giọng cô lại vang lên một lúc sau.

- Không. Em nghĩ gì về môi trường doanh nghiệp?

Anh trả lời ngay.

- Thực dụng. Ở đó, chỉ có hai loại người được sống tốt: kẻ mạnh... và kẻ được bảo kê.

Cô hơi dừng lại, ánh mắt tối đi một giây rồi trở lại bình thường.

- Vậy em muốn được bảo kê à?

Anh khép laptop, ngẩng lên, đôi mắt nâu đậm nhìn thẳng vào cô.

-;Không. Tôi muốn là người biết khi nào nên cúi đầu, và khi nào nên cắn ngược lại.

Im lặng.

Không khí đọng lại giữa họ, một Alpha cấp S kiêu ngạo, và một Omega có vỏ bọc nhu thuận nhưng nội tâm không hề yếu ớt.

Cô buông một câu.

- Nguy hiểm đấy. Em không giống những Omega tôi từng gặp.

Anh khẽ mỉm cười, rồi đi về phía cầu thang.

-Chị cũng không giống bất kỳ Alpha nào tôi từng thấy.

Thiên Lam nhìn theo bóng lưng thẳng tắp của anh, bỗng dưng cảm thấy l*иg ngực hơi thắt lại. Một thứ bản năng bị kích hoạt mơ hồ, nhưng cô nhanh chóng dập tắt nó.

Đêm hôm đó, cô nằm trên giường, trằn trọc.

Cảm giác là lạ, không rõ từ đâu. Lần đầu tiên trong nhiều năm, pheromone của cô dao động nhẹ vào ban đêm, không do tác động hóa học, không do stress công việc.

Mà do một Omega. Một Omega không hề tỏ ra quy phục. Không sợ hãi. Và càng không nguyện ý lệ thuộc vào cô. Điều đó khiến Alpha trong cô... Bắt đầu muốn chiếm hữu.
« Chương TrướcChương Tiếp »