Chiếc đồng hồ treo tường điểm mười giờ sáng, kim giây xoay vòng đều đặn trong căn phòng họp lạnh lẽo đến rợn người.
Lục Thiên Lam ngồi ở đầu bàn, bộ vest đen cắt may hoàn hảo ôm sát dáng người cao ráo và khí chất bức người của cô. Gương mặt cô không biểu cảm, đôi mắt sắc như dao liếc qua từng người ngồi đối diện.
Giới tính nữ, nhưng là Alpha và không phải Alpha tầm thường.
Cô là Alpha đứng đầu tập đoàn Lục Thị, nắm giữ gần 40% cổ phần, kế thừa từ người cha quá cố vừa mất sáu tháng trước. Nhưng dù năng lực được chứng minh bằng chuỗi dự án lợi nhuận tăng vọt, vẫn có kẻ trong hội đồng quản trị không chấp nhận cô làm chủ.
- Cô Thiên Lam.
Giọng lão Trình, một cổ đông lâu năm vang lên.
- Cô biết rõ quy tắc gia tộc. Alpha thừa kế bắt buộc phải có bạn đời để đảm bảo ổn định pheromone, tránh ảnh hưởng đến khả năng lãnh đạo.
- Luật đó chỉ áp dụng cho Alpha đời trước – thời điểm không có thuốc ức chế tốt như hiện tại.
Thiên Lam đáp, giọng điềm nhiên như thể đang bình luận thời tiết.
- Tôi kiểm soát pheromone hoàn hảo. Đã nộp đủ kết quả xét nghiệm và kiểm tra tâm lý. Còn gì cần chất vấn?
Lão Trình gằn giọng.
- Còn chứ. Có điều giấy tờ không phản ánh được tình trạng thật ngoài đời. Không ai muốn đầu tư vào một tập đoàn bị Alpha phát tình giữa cuộc họp báo...
Cô cười khẽ, không chạm đến mắt.
- Ý ông là tôi phải cưới một người chỉ để làm con rối an thần cho các ông à?
- Đó là điều kiện để cô giữ được ghế Chủ tịch chính thức.
Một sự im lặng nặng nề bao trùm.
Thiên Lam đứng dậy.
- Được. Vậy tôi sẽ lấy chồng. Ba ngày nữa, tôi sẽ gửi thiệp cưới lên từng bàn của quý vị. Không cần lo.
Không ai kịp phản ứng khi cô đã quay người, gót giày vang lên từng tiếng nặng nề trong hành lang kính. Chỉ khi cánh cửa đóng sầm, ai đó mới thở dài.
- Alpha kiểu này... Chắc chỉ có Omega điên mới dám sống chung.
Căn hộ áp tầng trong một chung cư cao cấp.
Bạch Hạo Nhiên ngồi trước gương, ánh sáng nhẹ chiếu lên làn da trắng như sứ. Đôi mắt anh trong trẻo, nhưng ánh nhìn lại trống rỗng.
- Cậu chắc chứ?
Người đàn ông mặc vest đứng phía sau anh lên tiếng.
- Một Omega như cậu, gương mặt thế này, chỉ cần gia nhập giới giải trí là đủ sống sung túc. Việc ký hôn nhân hợp đồng này... Là không cần thiết.
- Anh cũng biết rõ mà, tôi đâu có lựa chọn.
Hạo Nhiên nhếch môi.
- Gia đình tôi nợ công ty của Lục Thị một khoản không nhỏ. Tôi chỉ là một món hàng trao đổi.
- Cô ấy là Alpha cấp S. Nghe nói rất khó gần.
- Tôi không cần cô ấy dễ gần.
Hạo Nhiên cười khẽ, đôi mắt ánh lên thứ gì đó khó định nghĩa.
- Chỉ cần cô ấy không chạm vào tôi là được.
Ba ngày sau, đám cưới bí mật tổ chức tại biệt thự tư nhân ngoại ô, không khách mời, không truyền thông.
Lục Thiên Lam trong bộ váy cưới trắng thuần túy, đứng đối diện một Omega có đôi mắt lặng như mặt hồ mùa thu. Ánh nhìn của anh không có sự oán trách, cũng chẳng có bất kỳ hy vọng nào. Tựa như một giao dịch viên đang ký hợp đồng.
- Chúng ta đã đọc kỹ điều khoản chưa?
Cô hỏi, mắt không chớp.
Hạo Nhiên gật đầu.
Hôn nhân hợp đồng thời hạn ba năm. Không phát sinh quan hệ tình cảm, không can thiệp đời tư. Trong thời gian hôn nhân, Omega sẽ sống chung cư, đóng vai người phối ngẫu hợp pháp. Tập đoàn Lục Thị chịu mọi chi phí sinh hoạt. Sau khi kết thúc, cả hai sẽ giữ kín thông tin.
- Rõ ràng.
Anh đáp.
- Còn một điều nữa.
Thiên Lam chậm rãi bước đến gần. Cô dừng lại khi còn cách anh đúng một cánh tay.
- Trong trường hợp Omega phát tình bất thường, Alpha có quyền quyết định giải quyết hay không.
Anh ngẩng mặt lên, mắt thẳng vào cô.
- Nếu tôi nói, tôi có thuốc ức chế mạnh?
- Không có loại thuốc nào đủ mạnh khi pheromone đồng bộ ở mức tương thích 94%.
Không khí chợt lạnh đi. Đèn chùm trên trần sáng rực rỡ nhưng không soi được thứ đang lặng lẽ sinh sôi giữa hai người.
Hạo Nhiên cười nhẹ.
- Vậy tôi hy vọng chị sẽ kiểm soát được bản năng.
- Và tôi cũng hy vọng.
Thiên Lam khẽ cúi xuống, thì thầm bên tai anh.
- Khi em phát tình, em sẽ không cố dụ dỗ tôi.
Tối hôm đó, Hạo Nhiên được dẫn về căn hộ riêng nằm trong khu biệt thự của cô. Nội thất tối giản, lạnh lẽo, không một mảnh ảnh gia đình.
Anh đứng trước cửa phòng ngủ. Một dãy cửa dài chia hai khu.
- Phòng tôi bên phải.
Giọng cô vang lên phía sau, lạnh nhạt như báo cáo.
Tôi sẽ không làm phiền.
Anh đáp.
Cô quay đi, dừng lại một giây trước khi vào phòng.
- Hạo Nhiên.
Anh ngẩng lên.
- Nếu tôi thực sự không thể kiểm soát được pheromone của em... Em phải chịu trách nhiệm.
Anh bật cười khẽ.
- Chị đừng lo. Tôi không có ý định quyến rũ chị.
Cô không đáp, chỉ đẩy cửa bước vào, để lại anh đứng trong bóng đèn vàng lặng lẽ.
Một cuộc hôn nhân hợp đồng vừa bắt đầu.
Và không ai trong hai người nhận ra... Từng câu chữ họ ký hôm nay, sẽ lần lượt bị chính họ phá vỡ.