Nếu thật sự có một ngày như vậy, anh hy vọng Lãnh Sơn chiến thắng cái ác, chứ không phải trở thành cái ác.
“Con người ấy à, có lúc chính là dễ dàng bị tâm ma của mình vây khốn.” Bà lão rót ly rượu cuối cùng, nói: “Lòng người ấy à, chậc chậc, thứ không thể thấy ánh sáng nhất.”
Sở Khinh Chu thu lại ánh mắt, nâng ly rượu hạ thấp miệng ly, kính bà lão một ly. Đôi mắt đen không nhìn ra cảm xúc, anh không động thanh sắc nhìn Lãnh Sơn, nói: “Nhưng rất nhiều người không biết, tham lam là lưỡi dao vô hình, sẽ gϊếŧ người. Làm chuyện trái lương tâm, sớm muộn gì cũng sẽ vạn kiếp bất phục.”
Là nhắc nhở, cũng là cảnh cáo.
Nhưng Lãnh Sơn không nhận ra.
Cậu bị ánh mắt của Sở Khinh Chu thu hút, cậu từ trong mắt Sở Khinh Chu nhìn thấy thế giới mà trước đây cậu chưa từng tiếp xúc qua, giống như giang hồ đao quang kiếm ảnh, lại giống như áng mây cô độc nhàn nhã giữa non nước.
Lãnh Sơn đột nhiên không còn sợ Sở Khinh Chu nữa, bởi vì trong khoảnh khắc này, cậu nhìn thấy hình bóng giống hệt mình trên người Sở Khinh Chu.
Cô độc.
Cậu không nói ra được là tại sao, Sở Khinh Chu hẳn là có rất nhiều đồng đội kề vai chiến đấu, bản thân cũng rất mạnh mẽ, người mạnh mẽ như vậy, cũng sẽ cô độc sao?
Bà lão: “Được rồi, bà già này đã bắt đầu buồn ngủ rồi, tôi đi ngủ đây, các cậu tùy ý, phòng tắm ở bên kia, bên trong có khăn mới” bà chỉ chỉ về phía trước, nói: “Nhưng chỉ có nước lạnh, các cậu cẩn thận kẻo bị cảm.”
Sở Khinh Chu: "Được rồi thưa bà, cảm ơn bà đã sẵn lòng kể cho chúng cháu nghe những chuyện này, bà đã vất vả rồi, chúc bà ngủ ngon."
Bà lão trở về phòng, Sở Khinh Chu lấy điện thoại ra xem, 22:12.
Anh nhìn Lãnh Sơn: "Cậu... trên người có vết thương, cũng nên nghỉ ngơi sớm đi."
Hai người đối với chuyện "trên người có vết thương" đều ngượng ngùng không nói ra, Sở Khinh Chu xấu hổ vì những vết thương đó đều do chính mình gây ra cho người ta, Lãnh Sơn xấu hổ là vì Sở Khinh Chu xấu hổ.
Cậu ít tiếp xúc với con người, nhưng tâm tư lại tinh tế, cảm nhận được đối phương xấu hổ, cậu cũng sẽ bị ảnh hưởng, không biết phải hóa giải thế nào.
Lãnh Sơn tránh ánh mắt của Sở Khinh Chu, nhìn ngọn lửa bập bùng của ngọn nến, ừm một tiếng, chống tay vào bàn muốn đứng dậy.
"Tôi đỡ cậu." Sở Khinh Chu khoác vai Lãnh Sơn, một tay đỡ Lãnh Sơn, Lãnh Sơn né một cái, không né được.
Thôi vậy, dù sao bản thân mình đúng là không thể đi nổi hai bước.
"Đỡ tôi vào phòng tắm."
"Được," Sở Khinh Chu do dự một chút, vẫn dặn dò một câu: "Vết thương không thể dính nước, cậu lấy khăn ướt lau người là được rồi."
"Tôi biết rồi."
Lãnh Sơn vào phòng tắm, phát hiện cửa sổ phòng tắm bị vỡ một lỗ lớn, gió lạnh mang theo cát từ lỗ hổng tràn vào, cậu vừa cởi xong quần áo đã rùng mình, dùng khăn ướt lau nhanh người và tóc, mặc quần áo vào rồi mở cửa.
Cửa vừa mở ra, cậu suýt chút nữa đã đâm sầm vào Sở Khinh Chu đang dựa vào cửa, cậu giật mình, theo phản xạ lùi lại, nhớ tới chuyện ngày hôm đó ở nhà cậu, Sở Khinh Chu cố tình giơ chân ngáng chân cậu.
Quá đáng, cho dù biết người này là người tốt, trong lòng cậu cũng rất khó chịu, cậu không phải là người không có gai góc, ngược lại, tính tình cậu thực sự không tốt lắm.
"Anh làm gì vậy!" Lãnh Sơn có chút hung dữ trừng mắt nhìn Sở Khinh Chu.