Chương 40

Chính là ánh mắt lạnh lùng khát máu này, giống hệt thủ lĩnh đã từng giao thủ với Sở Khinh Chu.

Nước hồ gần bờ không sâu, Sở Khinh Chu xuống nước, đi qua túm lấy cổ áo Lãnh Sơn, kéo cậu từ dưới nước lên, quát lớn: "Rốt cuộc cậu và thủ lĩnh của "Xi" có quan hệ gì!"

Lãnh Sơn vừa bị sặc nước, cậu ho khan vài tiếng, nắm lấy cổ tay Sở Khinh Chu bẻ gập, thoát khỏi khống chế, lạnh giọng nói: "Anh muốn tôi nói bao nhiêu lần, tôi không quen biết hắn ta! Sao anh lại như vậy chứ!"

Sở Khinh Chu hừ lạnh một tiếng, không còn đè nén được cơn giận trong lòng: "Trong miệng cậu có một câu nào là thật không? Từ lúc tôi gặp cậu, cậu đã nói qua một câu thật nào chưa? Cho đến nay, tất cả mọi chuyện xảy ra, cậu dám nói đều là trùng hợp sao!" Không đợi Lãnh Sơn trả lời, anh lôi Lãnh Sơn lên bờ, buộc lại sợi dây vào cổ tay Lãnh Sơn.

"Từ giờ trở đi, tôi sẽ không hỏi cậu một chữ nào nữa, trừ khi cậu chủ động cầu xin tôi nghe cậu nói thật."

Sở Khinh Chu bỏ lại câu này, lên ngựa, thúc ngựa chạy về phía bắc.

Hồ nước và rừng núi dọc đường dần dần ít đi, thảm cỏ ẩm ướt dưới chân dần dần biến thành cát đá khô cằn.

Hai giờ sau, họ tiến vào sa mạc Thái Nhĩ Tháp, đây là nơi Sở Khinh Chu lần đầu tiên bắt giữ "Xi" sau khi nhậm chức đội trưởng ba năm trước.

Trong hai giờ này, Lãnh Sơn luôn bị kéo lê, có mấy lần cậu kiệt sức, sắp ngất đi, nhưng Sở Khinh Chu hoàn toàn không có ý định dừng lại, đầu dây thừng siết vào vết thương trên cổ tay cậu, khiến cậu đau đến tỉnh lại. Sở Khinh Chu thật sự không nói nữa, Lãnh Sơn cũng nổi tính bướng, từ đầu đến cuối không hề mở miệng cầu xin.

Mặt trời lặn về tây, ánh chiều tà ảm đạm trải dài trên cồn cát của sa mạc, ánh sáng màu cam chói mắt phác họa bóng dáng Sở Khinh Chu và Lãnh Sơn một trước một sau. Dưới ánh nắng chói chang, sóng nhiệt nóng bỏng mang theo cát đá ập vào mặt, nóng bức khó chịu.

Cơ thể Lãnh Sơn đã đến cực hạn, hai cổ tay cậu bị mài đến máu chảy đầm đìa, nhuộm đỏ cả sợi dây thừng, vấp phải một tảng đá, cậu vùng vẫy muốn đứng dậy, nhưng toàn thân không còn sức lực.

Sở Khinh Chu cảm nhận được Lãnh Sơn ngã xuống nhưng không lập tức dừng lại, mà kéo lê Lãnh Sơn thêm mấy chục mét mới ghìm cương, con ngựa đen xoay người trong cát vàng bay đầy trời, Sở Khinh Chu từ trên cao nhìn xuống Lãnh Sơn đang nằm trên đất, chật vật không chịu nổi.

Anh thong thả cầm bầu rượu uống mấy ngụm nước, xuống ngựa, đi đến trước mặt Lãnh Sơn.

Lãnh Sơn bị cát đá thô ráp mài ra khắp người đầy vết máu, rất nhiều vết thương lớn nhỏ, tóc tai rối bù, mồ hôi hòa lẫn máu từ tóc mai chảy xuống.

Sở Khinh Chu im lặng một lát, nói: "Xem ra cậu không muốn sống nữa? Người của "Xi" đã cho cậu lợi ích gì, đáng để cậu liều mạng vì chúng như vậy?"

Lãnh Sơn nằm trên đất một lát, mới dùng hai tay chống đỡ cơ thể, khó nhọc ngồi dậy, cậu nhìn xung quanh, ánh mắt có chút hư vô mờ mịt, dường như đang xác nhận điều gì đó, một lát sau, cậu nhếch khóe môi tái nhợt, cười như không cười: "Không, tôi muốn sống."

Sở Khinh Chu nhướng mày, chờ đợi phần tiếp theo.

"Những gì tôi có thể thú nhận với anh đều đã thú nhận rồi, điều duy nhất chưa trả lời, bây giờ tôi nói cho anh biết." Lãnh Sơn ho khan vài tiếng, tiếp tục nói: "Cha mẹ tôi bị người ta gϊếŧ chết, ngay tại đây."