Cho dù nội gián đã thông báo cho chúng kế hoạch của Sở Khinh Chu, chúng vẫn không tiếc tổn thất nhân lực.
Sở Khinh Chu ban đầu không hiểu điểm này, mãi đến khi Lãnh Sơn nhắc đến bão tuyết, anh mới đột nhiên nhận ra mấu chốt này. Ngày hôm đó, thứ mà phó thủ lĩnh của "Xi" muốn săn, rất có thể là một loại động vật chỉ xuất hiện trong thời tiết bão tuyết.
Mục tiêu của chúng ngày hôm đó, là hươu Tuyết.
Hươu Tuyết chỉ xuất hiện khi bão tuyết ập đến, cực kỳ hiếm gặp, Sở Khinh Chu cũng chỉ mới gặp một lần, trong truyền thuyết biên cương, chúng tượng trưng cho sự sa đọa, tàn bạo, tội ác, là quái vật đến không hình đi không bóng trong sương mù dày đặc, có thể thao túng gió tuyết và lòng người. Nhưng cũng chỉ là truyền thuyết, không thể tin là thật.
Thứ có thể khiến người của "Xi" tốn nhiều công sức như vậy, tuyệt đối không chỉ là giá trị của một con hươu Tuyết.
Nhưng hươu Tuyết ngoài việc cực kỳ hiếm gặp ra, không có công dụng gì khác, da lông của chúng có gai ngược, không thể chế tác thành đồ thủ công, máu cũng không tính là độc đáo, giá trị thực nghiệm rất nhỏ.
Nhìn thế nào, cuộc giao tranh ngày hôm đó giống như một cái bẫy được lên kế hoạch tỉ mỉ nhưng lại có nhiều sơ hở.
Sở Khinh Chu và "Xi" dây dưa nhiều năm, trở ngại lớn nhất chính là thân phận thật sự của hai vị thủ lĩnh và phó thủ lĩnh, chỉ cần làm rõ được người đằng sau chiếc mặt nạ của họ, thì việc tiêu diệt hoàn toàn "Xi" chỉ còn là vấn đề thời gian.
Sở Khinh Chu khẽ nheo mắt nhìn mặt hồ, nước hồ phản chiếu ánh nắng, ánh nắng vàng nhạt rải vào trong đôi mắt đen thẳm của anh, tựa như ánh lửa trong đêm tối.
Anh quay đầu nhìn Lãnh Sơn, đột nhiên nói: "Mạo muội hỏi một câu, cha mẹ cậu mất như thế nào?"
Lãnh Sơn nhíu mày, không mấy khách khí nói: "Chuyện này không liên quan đến anh."
Sở Khinh Chu gật đầu: "Ừ, không liên quan, nhưng tôi muốn biết."
Lãnh Sơn cúi đầu, không nói gì. Cảnh tượng cha mẹ cậu chết đi, là cơn ác mộng của cậu, cậu không muốn miêu tả với bất kỳ ai.
"Được, vậy tôi đổi câu hỏi khác," Sở Khinh Chu cũng không truy hỏi nữa, anh chọn một tảng đá lớn ngồi xuống, nói: "Bản lĩnh của cậu là ai dạy?"
Lãnh Sơn lần này trả lời rất nhanh: "Cha tôi."
Sở Khinh Chu nheo mắt, cười một cách kỳ quái, nói: "Vậy sao?"
Lãnh Sơn không hiểu ra sao, khẽ ừ một tiếng.
Sở Khinh Chu kéo sợi dây trong tay, Lãnh Sơn thuận theo lực đạo nhích về phía Sở Khinh Chu hai bước, anh cởi sợi dây đang trói Lãnh Sơn, nói: "Đánh nhau với tôi một trận, đánh giống như lúc cậu gϊếŧ người ngày hôm đó."
"Hả?" Lãnh Sơn sờ cổ tay, nói: "Tại sao?"
Sở Khinh Chu cười nhạt: "Cậu không có quyền hỏi tôi." Tiếp đó, anh tung một quyền về phía Lãnh Sơn, cú đấm này không hề lưu tình, mang theo kình phong áp sát mặt Lãnh Sơn, Lãnh Sơn sau một thoáng kinh ngạc cũng lập tức phản ứng, cậu nghiêng người né tránh, lùi lại một bước.
Nhưng Sở Khinh Chu không cho cậu bất kỳ cơ hội thở dốc nào, chiêu thứ hai theo sát, Lãnh Sơn ban đầu còn có thể miễn cưỡng ứng phó, nhưng cậu hoàn toàn không phải là đối thủ của Sở Khinh Chu, chưa qua mấy chiêu, đã bị ép suýt ngã xuống hồ.
Mà ngay lúc Lãnh Sơn bị Sở Khinh Chu thật sự đá vào trong hồ, Sở Khinh Chu đã nhìn thấy thứ mà anh suy đoán.
Ánh mắt. Ánh mắt sắc bén thoáng qua trong mắt Lãnh Sơn, hoàn toàn khác với vẻ lạnh lùng xa cách thường ngày, chỉ xuất hiện khi bị kẻ địch kích động sự phẫn nộ hoặc khao khát sống sót trong chiến đấu.