"Có điều... anh không thể nói chuyện... anh vừa mở miệng... là lại muốn ăn đòn..."
Sở Khinh Chu cười khàn, anh cúi đầu thật thấp, nước mắt đầy mặt, tóc mái che khuất đôi mắt đỏ hoe, giọng nghẹn ngào không nói nên lời, nhưng vẫn cố gắng hết sức để ngữ điệu nhẹ nhàng: "Tôi biết tôi đẹp trai, nếu cậu có thể vượt qua, tôi sẽ để cậu làm đệ nhất đẹp trai, tôi làm đệ nhị."
"Đội trưởng..." Bân Tử trong miệng trào ra rất nhiều máu, biểu cảm trên mặt bắt đầu méo mó mất kiểm soát: "Đau quá... đội trưởng..."
Giọng nói của cậu dần nhỏ đi, Sở Khinh Chu ghé tai lại gần cậu, muốn nghe rõ từng chữ đối phương nói, họ đều biết, đây là di ngôn.
"Đội trưởng... tôi muốn về nhà..."
Họ quanh năm ở bên ngoài chấp hành nhiệm vụ, cầm quyền trượng chính nghĩa ẩn mình trong bóng tối quá lâu, ở cùng với những tội ác trong vực sâu kia cũng quá lâu, gánh vác quá nhiều trách nhiệm. Máu tanh và gϊếŧ chóc sẽ khiến người ta quên mất cảm giác đứng dưới ánh mặt trời là như thế nào. Cho dù là quê hương theo nghĩa đen, hay là nhà trong lòng, họ đều rất khó trở về.
Tan xương nát thịt hay không còn thi thể trong những cuộc chém gϊếŧ ngày qua ngày đã quá bình thường.
Hầu hết mọi người từ khi bước vào Sơn Phong, cho đến khi hy sinh vì nó, đều không thể trở về nhà.
Sở Khinh Chu giọng nói nhẹ nhàng mà kiên định: "Được, tôi hứa với cậu, tôi sẽ đưa cậu về nhà." Anh ôm Bân Tử từ trong lòng đồng đội, tay trái che mắt Bân Tử, tay phải cầm súng, họng súng nhắm vào thái dương của Bân Tử——
Pằng!
Người trong lòng run rẩy lần cuối, Sở Khinh Chu tự tay kết liễu nỗi đau của cậu.
Cùng lúc đó, vài đội viên từ phía trước chạy đến báo cáo với Sở Khinh Chu: "Đội trưởng Sở! Không ổn rồi, bọn chúng lại có thêm một đội người đến!"
Sở Khinh Chu đứng dậy, trên mặt đã không còn nhìn ra vẻ đau buồn, anh cầm ống nhòm nhìn một cái, sau đó ra lệnh tái bố trí phòng thủ.
Sau đó, Sở Khinh Chu và "Xi" giao tranh từ súng ống đến cận chiến, không ai có ý định rút lui. Anh lúc đó phẫn nộ và đau buồn, lại bỏ qua hai chuyện rất quan trọng.
Khi đó, anh suýt chút nữa rơi vào thế hạ phong khi giao đấu với một tên buôn lậu, đối phương thân hình quỷ dị, lực đạo xảo quyệt, mấy lần ra tay suýt chút nữa cắt đứt cổ họng Sở Khinh Chu, hai người qua lại vài chiêu, Sở Khinh Chu mới nắm được đường lối của đối phương, anh nhìn thấy dưới xương quai xanh của người đó có một ký hiệu, không phải ký hiệu độc quyền của "Xi", mà là một chữ trong tiếng Phạn, còn là chữ gì, anh không thể nhìn rõ.
Trước đây Thẩm Đình Vũ từng nói với anh, thủ lĩnh và phó thủ lĩnh của "Xi" đều rất cẩn thận xảo quyệt, không bao giờ để lộ thân phận của mình, cũng chưa từng để lại bất kỳ dấu vết nào trên mạng. Dựa theo điều tra, chỉ có thể xác định người sáng lập "Xi", cũng chính là thủ lĩnh, là người thành phố K, tuổi khoảng 30, phó thủ lĩnh là người bản địa Tây Bắc, tuổi trên 30, theo đạo, cụ thể không rõ.
Vậy thì người kia rất có thể là phó thủ lĩnh của "Xi".
Nhưng ngày đó, người của "Xi" rõ ràng đã nhận được tin tức từ nội gián đưa tới rằng Sở Khinh Chu sẽ đi vây bắt bọn chúng, nhưng vẫn không tiếc tăng thêm người để chống lại Sở Khinh Chu, hành động bất chấp.
Không lâu sau, bão tuyết nổi lên.
Trước khi đội của Sở Khinh Chu rút lui, anh nghe thấy tiếng bọn chúng đặt móc khóa, đó là thiết bị phòng chống bão tuyết, điều này cho thấy, người của "Xi" sớm đã biết ngày hôm đó sẽ có bão tuyết, bọn chúng đã làm đủ dự đoán và chuẩn bị trước khi xuất phát, muốn săn bắt trước khi bão tuyết ập đến.