Chương 33

Tính ra, Sở Khinh Chu là người đầu tiên xuất hiện bên cạnh cậu sau khi cha mẹ cậu qua đời.

Cậu không biết nỗi buồn này nên được gọi là tủi thân hay thất vọng, tóm lại, cậu không muốn nói chuyện với người kia nữa.

Sở Khinh Chu chậm rãi đi về phía nhà kho.

"Nghĩ kỹ chưa?" Anh đứng trước mặt Lãnh Sơn hỏi.

Lãnh Sơn cúi đầu, không lên tiếng.

Sở Khinh Chu nheo mắt, đưa tay bóp cằm Lãnh Sơn, nâng đầu Lãnh Sơn lên.

"Cậu…" Sở Khinh Chu sững sờ, Lãnh Sơn nhắm mắt, cau mày, sắc mặt tái nhợt gần như trong suốt, trên trán lấm tấm mồ hôi.

"Đậu má, đã ngất rồi sao?" Sở Khinh Chu tặc lưỡi, thả Lãnh Sơn xuống, ôm người về nhà, ném lên ghế sofa.

"Lúc đánh nhau tôi còn tưởng thể chất của cậu tốt lắm, ít nhất cũng phải chịu vài chục roi mới ngất chứ." Sở Khinh Chu vừa lẩm bẩm vừa đi vào bếp lấy một xô nước lạnh, anh thẩm vấn người quen rồi, các phương pháp đánh thức phạm nhân đều thành thạo.

Anh xách xô, chuẩn bị hắt nước vào Lãnh Sơn đang nằm trên ghế sofa, nhưng sức lực còn chưa kịp dùng, động tác liền cứng đờ.

Anh nhìn khuôn mặt tái nhợt và cổ tay đẫm máu của Lãnh Sơn, thế nào cũng không xuống tay được.

Mẹ kiếp, nhất định là trúng tà rồi.

Sở Khinh Chu bực bội đưa tay vốc nước trong xô, hắt một ít lên mặt Lãnh Sơn.

Cơ thể Lãnh Sơn khẽ động đậy, từ từ tỉnh lại.

Cậu không nhớ mình ngất đi từ lúc nào, cậu có chút mờ mịt nhìn người trước mặt, khi phát hiện ra là Sở Khinh Chu, cậu theo phản xạ xê dịch vào trong ghế sofa, đôi mắt màu nâu nhạt bất động nhìn đối phương, giống như một con nai nhỏ đề phòng ác lang.

Sở Khinh Chu cười nhạo một tiếng, ngồi xuống chiếc ghế sofa khác.

"Cơ thể yếu đuối như cậu cũng dám giả làm liệt sĩ."

Lãnh Sơn không đáp lại, cậu muốn thử ngồi dậy, nhưng hai tay vừa đau vừa tê, căn bản không dùng sức được.

Sở Khinh Chu lấy ra hộp thuốc mà mình đã dùng, mở một chai cồn, định đổ lên cổ tay Lãnh Sơn.

"Để tôi tự làm!" Lãnh Sơn nhìn tư thế của Sở Khinh Chu, vội vàng rụt người vào trong ghế sofa.

Sở Khinh Chu nhướng mày: "Tôi thả cậu xuống đã là đại phát từ bi rồi cậu biết không, cậu còn chưa khai gì cả." Anh túm lấy tay Lãnh Sơn: "Đừng động."

Lãnh Sơn tức đến đỏ mặt, khuôn mặt nhỏ nhắn vốn tái nhợt ửng hồng, trông vừa yếu ớt vừa đáng thương.

Nhưng cậu thật sự không động đậy nữa, bởi vì sức lực của Sở Khinh Chu quá lớn, nắm lấy bàn tay vốn đã đau của cậu càng đau hơn.

"Ư…"

Cồn bị đổ thẳng vào cổ tay Lãnh Sơn, Lãnh Sơn đau đến mức rên lên một tiếng, lại bị cậu cắn răng nhịn xuống, nhưng tiếng rêи ɾỉ yếu ớt vẫn tràn ra khỏi môi.

Sở Khinh Chu liếc nhìn Lãnh Sơn, thật ra đến giờ anh vẫn không muốn tin thiếu niên trước mặt chính là nội gián, nhưng mọi bằng chứng đều chỉ ra cậu ta.

"Tự băng bó đi." Anh bỏ lại một câu, đi vào bếp.

Lúc quay lại trong tay có thêm một cốc nước, anh đặt cốc nước lên bàn trà: "Tôi không bạc đãi tù binh đâu, bữa trưa của cậu đấy."

Lãnh Sơn băng bó xong, nhìn một cốc nước và ba cái bánh bao trên bàn trà, ngây người.

Sở Khinh Chu dựa vào ghế sofa, nói đùa: "Tôi nói cho cậu biết, ba cái bánh bao này là tôi dùng toàn bộ gia sản để mua đấy, cậu nhất định phải ăn hết, nếu không phải nể tình cậu còn nhỏ đang tuổi ăn tuổi lớn, tôi đã không mua cho cậu đâu."

Lãnh Sơn nhìn bánh bao do dự, thật ra bây giờ cậu rất đói, nhưng cậu thật sự rất ghét Sở Khinh Chu, cậu không muốn ăn đồ của anh ta.