Chương 8

Nhất Khang không nói thêm. Hắn chỉ nhìn cô một cái, cái nhìn ngắn ngủi nhưng sắc lạnh, rồi rời đi như thể cô chưa bao giờ có mặt.

Gót ủng đạp lên nền đất, để lại vệt bụi mờ trong ánh nắng chói chang.

Mắm đứng phía sau, cũng nín thinh.

Chỉ tới khi bóng dáng cậu khuất hẳn, cô mới thở phào, kéo tay áo Lụa:

“Trời ơi… mày xui gì đâu, bị hỏi ngay bữa nay. Ổng mà hỏi tên là nhớ mặt đó nghen.”

Lụa không đáp. Cô chỉ gật đầu, tay run run đặt nồi canh xuống bàn gỗ, lòng vẫn còn vọng lại tiếng hỏi ngắn ngủi, mà như một lời cảnh báo âm thầm.

Đêm xuống, cả gian phòng nhỏ lại chìm trong tiếng thở đều và tiếng quạt tre phẩy nhè nhẹ.

Tý nằm góc trong đã ngủ, dì Bảy thì nằm quay mặt vào vách, không biết tỉnh hay mơ.

Lụa nằm bên ngoài cùng, sát cạnh Mắm. Cô trằn trọc mãi, cuối cùng quay sang thì thào hỏi:

“Mắm nè…”

“Sao?”

“Hồi trưa á… lúc cậu Khang hỏi em tên gì… em thấy mặt ổng… tri thức dữ lắm. Mà sao… nhìn vậy mà ổng ác quá vậy?”

Mắm bật cười, tiếng cười nghèn nghẹn trong cổ họng:

“Tri thức hả? Ừ, ổng học bên Tây mới về mà.”

“Thiệt hả?”

“Thiệt. Ổng đi hồi ba năm trước, học gì tao đâu biết, mà nghe nói là trường lớn. Hồi đó mỗi năm ổng mới về một lần, ở có vài tuần rồi đi lại. Mà lần này về luôn rồi, từ ba tháng trước đó.”

“Về chi?”

“Giúp ông chủ cai quản đồn điền. Giờ coi như là tay phải của ông chủ rồi đó.”

Mắm xoay người nằm nghiêng, giọng chùng xuống.

“Từ ngày ổng về hẳn, không khí trong nhà căng thấy rõ. Ai cũng căng thẳng, làm gì cũng dè chừng hơn.”

Lụa gật đầu, không nói nữa.

Cô nhớ rõ cái nhìn sáng nay không hằn học, không la mắng, chỉ là một câu hỏi.

Nhưng lại khiến tim cô đánh thót.

Một người được học hành, áo quần chỉnh tề, tóc tai gọn gàng như cậu… lại có thể đánh người suýt chết chỉ vì một bao lúa.

Thì tri thức có nghĩa lý gì đâu?

Mắm nói nhỏ, như dỗ dành.

“Ngủ đi, lo nhiều cũng đâu có bớt được gì. Miễn mình không đυ.ng tới ổng là được.”

Lụa quay mặt vào vách, mắt nhắm lại.

Vài ngày sau, trời vào hè, nắng đổ lửa từ sớm. Không khí trong bếp đặc quánh mùi tro than và mồ hôi.

Lụa vừa xong mẻ rau, quay lại đã thấy Mắm cột lại mái tóc cao, tay cầm quạt giấy, mặt nhăn như bánh tráng gặp nước.

“Trời ơi, bữa nay chắc tao chết khô, dì Bảy, cậu sai con túc trực phẩy quạt cho ông chủ nguyên buổi trưa luôn hả?”

Dì Bảy gật đầu, tay vẫn thái thịt: