Chương 6

Mắm lặng một lát, rồi bặm môi:

“Dì nói thiệt chớ? Đánh gần chết?”

“Thiệt. Mấy người bên kho gạo chạy về báo đó. Thằng nhỏ nằm gục luôn ngoài sân, chưa biết tỉnh chưa.”

Gian bếp im phăng phắc.

Mắm liếc qua Lụa, thấy cô vẫn cúi đầu, môi mím chặt.

“Thấy chưa, tao kêu rồi. Cậu đó không dễ chơi đâu. Ổng mà ghét mặt ai, không cần lý do cũng dám xử.”

Lụa gật đầu. Không phải cô không tin, mà là quá sợ để phản ứng.

Lúc này, cô chỉ mong mình đủ nhỏ bé để không ai nhìn thấy. Đủ ngoan ngoãn để không ai phải lên tiếng.

Buổi trưa, trời đổ nắng gắt. Mắm bưng mâm cơm lên nhà trên, tay giữ chặt mấy chiếc bát sứ sợ trượt. Cô bước nhẹ chân, mắt không dám nhìn thẳng vào người ngồi đầu bàn, ông chủ Trần.

Ông ngồi thẳng lưng, tay cầm đôi đũa ngọc xắn cá, ăn chậm rãi như đã thành thói quen.

Bên cạnh là Nhất Khang, áo sơ mi trắng, cổ tay xắn lên cao, tay trái tựa lên bàn, ánh mắt lạnh như nước giếng cạn, không nhìn ai.

Dì Bảy đứng hầu bên cạnh, lặng lẽ rót trà.

Một lúc sau, ông chủ đặt chén xuống, giọng trầm mà không nặng:

“Con Lụa cháu bà, nay học việc dưới bếp sao rồi?”

Dì Bảy cúi đầu, đáp nhỏ nhưng rõ ràng:

“Dạ, nó siêng lắm. Tay chân còn chậm nhưng chịu khó học. Tôi dạy tới đâu, nó nhớ tới đó, không than thở câu nào.”

Ông chủ gật đầu một cái, vừa định nâng chén trà lên, thì Nhất Khang đặt đũa xuống bàn “cạch” một tiếng.

Cái âm thanh không lớn nhưng đủ khiến không khí khựng lại.

Nhất Khang quay đầu, giọng lạnh nhạt:

“Người hầu mới trong bếp, sao không thấy ai báo với tôi?”

Dì Bảy giật mình, cúi thấp đầu hơn:

“Dạ… tại con bé làm phụ trong bếp, lại do tôi quản lý trực tiếp nên… tôi chưa kịp bẩm lên.”

Ánh mắt Nhất Khang dừng lại một thoáng trên mặt bàn, như cân nhắc gì đó, rồi hắn không nói thêm.

Chỉ cầm đũa lên, tiếp tục ăn.

Không một lời trách, cũng chẳng cần quát.

Nhưng cả bàn ăn im như tờ.

Mắm đứng nép một bên, tay siết chặt vạt áo, mồ hôi rịn ướt trán.

Cô biết… cậu không cần lớn tiếng. Chỉ cần một câu hỏi như vậy thôi, cũng đủ để mọi người tự hiểu: đừng tưởng ở trong bếp là nằm ngoài tầm mắt cậu.

Mắm vừa bưng mâm cơm đã ăn xong về tới bếp thì phịch một cái xuống ghế gỗ, quăng cái khăn lên bàn, thở phào như vừa thoát nạn.

“Trời ơi, hồi nãy tao tưởng tao mém tự “thoát kiếp” rồi đó nghe!”

Lụa đang lau bàn, giật mình quay lại:

“Gì vậy? Có chuyện gì hả?”

Mắm chống hai tay lên đùi, mặt mày nhăn nhó.