“Thiệt. Dì nuôi từ nhỏ, coi như con luôn đó. Hồi mới vô đây, chưa có nhiều người ở như giờ, cả đám ngủ chung một phòng, dì Bảy với anh Tý cũng vậy. Sau này đông lên, mấy người mới thì chia ra ở đồn điền, còn phòng nhỏ chật rồi, tụi mình được xếp ở đó luôn. Giờ ngủ quen rồi, dọn đi cũng không còn chỗ.”
Lụa gật gù, trong lòng dâng lên một thứ cảm giác là lạ không rõ là thương hay ngưỡng mộ.
Dì Bảy nghiêm là vậy, mà hóa ra trong bụng cũng tốt lắm.
Còn anh Tý, tuy ít nói, cục mịch, nhưng từ nhỏ đã được cưu mang, chẳng khác gì người nhà.
Mắm liếc cô, tay múc cơm phát cho mấy người đứng sẵn hàng:
“Nên đó, đừng có ngại. Ở đây có dì, có tao, có anh Tý, mày không lạc lõng đâu.”
Lụa mỉm cười. Cô cúi đầu chia chén canh, tay còn run nhưng lòng bỗng thấy nhẹ đi chút đỉnh.
Chốn này tuy xa lạ, nhưng ít nhất cũng không đến mức lạnh lẽo như cô từng tưởng.
Hôm sau, nắng chưa kịp lên cao, Lụa đã ngồi xếp bằng bên chậu nước rửa chén.
Tay cô ngâm trong nước lạnh, mấy chiếc bát trơn tuột làm cô phải cẩn thận từng chút một.
Cạnh đó, Mắm ngồi lặt rau, miệng hát lí nhí câu hò cũ, thi thoảng lại nghía qua chồng chén của Lụa coi có sạch không.
Gian bếp sáng nay yên ắng, chỉ có tiếng nước chảy lóc bóc và tiếng dao chạm thớt từ đầu kia.
Không ai nói gì nhiều, bởi hôm nay dì Bảy ra quét sân trước từ sớm.
Cô và Mắm chỉ quen tay làm việc, tận hưởng chút yên ổn hiếm hoi.
Đột nhiên, tiếng dép lẹp xẹp vang lên gấp gáp từ ngoài sân.
Dì Bảy hớt hải chạy vào bếp, tay vẫn cầm chổi, mồ hôi lấm tấm hai bên thái dương.
Gương mặt bà tái mét, mắt mở to, giọng hạ thấp nhưng dồn dập:
“Tụi bây… biết chuyện gì chưa? Cậu Khang mới đánh một thằng gia nhân bên đồn điền, máu me be bét, tưởng chết luôn đó!”
Lụa đang cầm bát, giật mình đánh rơi xuống nước “tõm” một cái. Mắm ngẩng đầu, mặt đổi sắc:
“Trời đất ơi, vụ gì vậy dì?”
“Nghe đâu thằng đó làm rớt bao lúa, không biết vô tình hay cố ý, nhưng trúng ngay chân cậu. Cậu nổi điên lên, lấy roi quất không kịp thở. Người xung quanh muốn can cũng không dám.”
Dì Bảy nói xong, ngồi phịch xuống ghế, tay đặt lên ngực thở dồn.
“Ông chủ thì đang đi ra ruộng, chưa về tới. Không biết lát nữa có lôi ra phạt nữa không.”
Lụa không nói gì, mắt nhìn vào thau nước đυ.c ngầu trước mặt, lòng co thắt lại.
Cô chưa từng thấy cậu Khang, chỉ mới nghe tên, nhưng từng lời kể khiến cô thấy hắn như một bóng đen lớn phủ chụp lên cả đồn điền này.