Chương 4

Mắm quay sang Lụa nói nhỏ, quay sang cô, tay vỗ nhẹ nhẹ lên gối.

“Mày làm được đó, bữa đầu không bị rầy là phước rồi. Tao lên đây hồi mười bốn tuổi, bị cậu Khang quăng chén một lần, mém khóc luôn.”

“Thiệt hả?”

“Thiệt. Cũng tại tao lỡ bỏ tiêu hơi nhiều. Mà ổng khó ưa chứ có dễ gì đâu.”

Mắm nói xong cười khì, nhưng liếc dì Bảy một cái rồi im bặt, vì dì vừa ho một tiếng.

“Tối rồi, tụi bây nói nhỏ thôi. Ở đây vách mỏng như giấy, lọt ra ngoài là có chuyện à.”

Dì nói mà mắt vẫn nhắm, tay vẫn quạt đều đều. Nhưng giọng thì rõ ràng nghiêm túc.

Cô kéo mền lên tới cổ, cảm thấy hơi sợ.

Không phải sợ dì Bảy, mà là cái cảm giác xung quanh mình, mọi thứ đều có tai, có mắt.

Chỉ cần lỡ lời, là có thể bị nghe thấy, bị gọi lên, bị phạt.

Một lúc sau, Mắm thì thào lần nữa, lần này sát tai cô hơn:

“Ngủ đi. Mai tao dạy mày vo gạo kiểu của ông chủ, ổng ăn gạo không được nát.”

“Dạ.”

Tiếng quạt của dì Bảy vẫn đều đều, tiếng thở của Tý nặng dần.

Mắm cũng thôi cựa quậy, nằm im.

Cô nằm ngửa, nhìn trần nhà gỗ tối om. Chăn chiếu lạ mùi, không có tiếng mẹ dỗ, không có ánh đèn dầu trong góc nhà cũ quen thuộc.

Mọi thứ ở đây đều lạ, từ giọng nói đến bước chân, ngay cả bóng tối cũng như có hình thù riêng.

Nhưng ít ra, có Mắm và Tý ở bên, cô đỡ thấy mình lạc lõng.

Dì Bảy dù nghiêm, nhưng cũng là người đầu tiên đưa cô đến đây, chỉ dạy từng chút, dặn dò từng việc.

Sáng hôm sau, vừa rửa xong nồi niêu là Mắm đã dúi vào tay cô cái khăn lau tay, nói gọn lỏn:

“Bữa nay theo tao đem cơm ra đồn điền.”

“Đi xa không?”

“Xa chớ. Còn tưởng vô đây chỉ quanh quẩn cái bếp hả? Người ở ngoài đồn điền đông gấp mấy lần trong nhà lớn, mỗi bữa cơm đều phải chia phần ra đó.”

Nói xong, Mắm đội nón lá, một tay xách rổ cơm, tay kia bưng nồi cá kho sực mùi tiêu.

Cô lật đật theo sau, tay ôm mấy chén canh đậy kín.

Đường đất đỏ dẫn ra phía sau đồn điền dốc lên rồi trũng xuống, hai bên là rẫy cây và nhà kho.

Càng đi sâu càng nghe rõ tiếng người lao động, tiếng hò hét, tiếng lúa đổ rào rào vào bao.

Tới nơi, trước mắt Lụa hiện ra một khoảng sân rộng, phía sau là dãy nhà lá dài sát mé rừng nơi ở của đám gia nhân và người làm công nhật.

Mắm cười, đặt rổ cơm xuống một cái phản gỗ:

“Tại ảnh không phải người vô sau như tụi mình. Anh Tý là được dì Bảy lụm được ngoài chợ hồi chưa vô đây. Lúc đó ảnh còn nhỏ xíu, ốm nhách như que tăm.”

“Dì lụm thiệt hả?”