Chương 3

Mắm thì ở lưng chừng vừa đủ tuổi làm, vừa đủ lanh để xoay sở trong bếp, nên thường chỉ huy Lụa lúc dì Bảy bận.

Lụa thì im lặng, chỉ biết cúi đầu làm theo.

Mỗi lần nếm thử nước lèo, cô đều nhìn dì Bảy trước, như sợ chính mùi vị mình tạo ra cũng là tội lỗi.

Đến trưa, cả bếp dưới tất bật dọn cơm. Dì Bảy trực tiếp mang khay lên nhà trên, còn Lụa và Mắm ở lại thu dọn.

Mắm vừa nhón miếng khoai chiên còn sót trong mâm vừa nhăn nhó:

“Không biết bữa nay ổng ăn có vừa miệng không. Lỡ cậu Khang mà nói một câu ‘lạt’ là tụi mình phải nấu lại mệt xỉu.”

Lụa nghe mà tim đập thình thịch. Mấy món mặn hôm nay cô có phụ tay nêm nếm.

Dù đã cố hết sức làm theo lời dì Bảy, cô vẫn không chắc khẩu vị người trên có hợp không.

Khoảng chừng một tiếng sau, Mắm trở lại, tay cầm rổ chén bát, mặt tỉnh rụi nhưng giọng thì nhẹ bẫng như thở ra:

“Ổn rồi. Ông chủ với cậu Khang không nói gì, coi như không nhận ra gì khác biệt. Vậy là ổn.”

Lụa đang rửa rau nghe tới đó mới thở ra một hơi dài.

Cô không trông đợi lời khen, chỉ mong yên ổn trôi qua từng bữa.

Có lẽ nhờ vậy mà cô chưa bị gọi tên, chưa bị ai mắng, chưa bị đuổi khỏi gian bếp lạnh tanh này.

Mắm vừa xếp bát lên kệ vừa nháy mắt.

“Bữa nay mày qua ải đầu rồi đó, cứ như vầy chừng một tháng là tụi người hầu ở đây coi mày như người trong nhà bếp luôn.”

Lụa không nói gì, chỉ gật đầu.

Trong lòng cô vẫn còn nặng trĩu không biết bao giờ mới có thể gọi nơi này là “quen”.

Ở nhà trên, Nhất Khang đã ăn xong, rửa tay, đứng trên hành lang nhìn ra sân sau.

Gió thổi lùa qua hàng cau cao vυ"t, mang theo mùi thơm lẫn lộn của cơm canh, khói bếp và tro củi cũ.

Đêm buông xuống đồn điền nhanh như một cái chớp mắt.

Cả khu nhà phụ im lìm trong bóng tối. Tiếng côn trùng rả rích ngoài vườn hòa lẫn tiếng gió lùa qua rặng tre nghe như thì thầm.

Gian bếp đã tắt lửa từ lâu, chỉ còn ánh đèn dầu le lói trong phòng nhỏ cuối dãy, nơi dì Bảy, Lụa, Mắm và Tý ngủ chung.

Phòng chật, chiếu trải sát nhau. Tý nằm góc trong cùng, lưng quay ra ngoài, đã ngáy khò khò sau một ngày khiêng gạo ngoài kho.

Cậu nhóc lớn hơn cô vài tuổi nhưng ít nói, tính lại cục mịch, suốt ngày chỉ biết gật – lắc, có gì cũng nghe lời dì Bảy răm rắp.

Mắm nằm giữa, còn cô nép vào mép ngoài gần cửa.

Dì Bảy thì nằm sát vách, tay quạt quạt, mắt lim dim nhưng tai vẫn vểnh lên như thể nghe ngóng cả giấc ngủ.