"Nhưng cậu ấy là ai?"
Dì Bảy khựng lại một chút, ánh mắt thoáng lộ vẻ kiêng dè:
"Là con trai ông quản tá điền. Người đứng đầu ở đây, sau ông chủ. Cậu ta khó lường. Hễ ai trái ý là coi như xong đời."
Cô nuốt khan, tim bắt đầu đập nhanh. Ba ngày trước, cô đã nghĩ cuộc sống mới sẽ khổ cực, nhưng ít ra cũng là nơi có cơm ăn áo mặc.
Giờ đây, từng bước chân dẫm lên nền gạch lạnh lẽo, cô mới thấm thía rằng, mình đang bước vào một chiếc l*иg yên ổn bên ngoài, nhưng bên trong, có khi là gió bão chẳng thể lường.
Ngay đêm hôm đó, cô được xếp ngủ tại một căn buồng nhỏ gần nhà bếp.
Tường vôi loang lổ, cửa gỗ ọp ẹp. Một tấm chiếu rách và chiếc gối lún là tất cả những gì cô có.
Nhưng Lụa không than vãn.
Cô chỉ im lặng trải chiếu, gối đầu lên tay mà ngủ vùi sau chặng đường dài, lòng cầu mong mình sẽ là cái bóng vô hình, không ai chú ý đến.
Hôm sau, trời chưa kịp sáng hẳn, dì Bảy đã lay cô dậy.
“Dậy đi con, hôm nay xuống bếp học nấu ăn, đứng dậy lẹ.”
Lụa dụi mắt, lồm cồm bò dậy khỏi chiếu. Bếp đồn điền nằm ở gian sau nhà chính, rộng bằng cả căn nhà ba gian dưới quê cô.
Cô đứng thập thò trước cửa, khép nép nhìn vào trong. Lửa đã đỏ rực trong bếp lò, mùi hành phi thơm lừng lẫn tiếng xẻ thịt, băm rau rộn ràng.
“Biết nấu nướng không?”
“Dạ, biết sơ sơ, ở nhà con hay nấu cơm cho má…”
“Ở đây không có nấu kiểu quê đâu nghe. Món mặn phải vừa miệng cậu Khang, món ngọt phải đúng kiểu ông chủ ăn quen. Đừng nghĩ đơn giản. Nêm lố một chút là bị la, bị đánh như chơi.”
Lụa gật đầu lia lịa, tay run run cầm con dao thái rau.
Dì Bảy đứng bên canh chừng từng nhát dao, thỉnh thoảng chỉnh lại từng động tác nhỏ.
Ngoài cô ra, gian bếp có thêm một người nữa tên Mắm lớn hơn cô hai tuổi, nói chuyện lanh lợi, hay cười hay chọc.
Mắm làm bếp quen tay, nhìn thấy cô lóng ngóng thì nhón miếng cà rốt cắt thử, gật gù:
“Được rồi đó, bữa đầu vậy là ổn. Chừng nào cậu Khang ăn mà không chê, lúc đó mới giỏi.”
Nghe tới tên cậu Khang, Lụa cứng người.
Tối qua nghe dì Bảy dặn tránh xa, nay lại thêm người nhắc đến, trong lòng cô càng thêm thấp thỏm.
Dì bảy nhìn quanh, rồi la lớn.
“Tý đâu rồi?”
“Ảnh sáng nay được gọi đi khiêng gạo, chắc đang ngoài kho với tụi gia đinh.”
Mắm đáp nhanh, tay vẫn đảo nồi cháo.
Tý là người lớn nhất trong ba đứa nhỏ, hơn Lụa ba tuổi, mạnh tay mạnh chân nên không làm bếp mà theo nhóm người lo việc nặng.