"Dạ thưa ông chủ, dưới quê tôi có con bé tên Lụa, nó siêng năng, tháo vát lại hiền lành lắm. Nếu ông cho phép, tôi xin đưa nó lên đây làm người ở. Tôi sẽ dạy dỗ nó đàng hoàng, không để phiền ông."
Dì Bảy cúi đầu, tay đan chặt vào nhau, giọng run run nhưng vẫn giữ lễ nghi.
Trước mặt bà là một lão gia trung niên, gương mặt khắc khổ, ánh mắt nghiêm nghị sau cặp kính trắng.
Ông không trả lời ngay, chỉ lặng lẽ nhấc chén trà lên, hớp một ngụm nhỏ rồi đặt xuống bàn gỗ cũ kỹ.
Tiếng va nhẹ của sứ vang lên trong căn phòng vắng như một tín hiệu ngầm.
Một lát sau, ông mới lên tiếng, giọng trầm đυ.c:
"Miễn là nó biết lễ nghĩa, không làm chuyện quấy, thì đưa lên đi. Nhà đang thiếu người phụ việc ở gian bếp dưới."
Dì Bảy cúi đầu sâu hơn, giọng mừng rỡ nhưng vẫn giữ ý:
"Dạ, con đội ơn ông chủ. Con hứa sẽ trông nom nó cẩn thận."
Sau buổi chiều hôm đó, Lụa rời quê trên chiếc xe ngựa cũ kéo bụi mù trên con đường đất đỏ.
Cô ngồi nép một bên, tay ôm chặt chiếc túi vải bạc màu chứa vài bộ áo quần cũ.
Mắt nhìn ra đồng ruộng xa xăm dần khuất sau lưng, lòng vừa lo vừa sợ.
Cô không biết phía trước sẽ là gì, chỉ biết rằng từ nay, cuộc sống của mình đã đổi khác.
Nơi cô sắp đến là đồn điền của gia tộc họ Trần rộng lớn, quy củ và lạnh lẽo như một cõi khác.
Ở đó, Lụa sẽ gặp hắn.
Người đàn ông đầu tiên làm trái tim cô run sợ và cũng là kẻ sau này, khiến cô chẳng còn nơi nào để chạy trốn.
Sau ba ngày đường xóc nảy, chiếc xe ngựa cuối cùng cũng dừng lại trước cổng phụ của đồn điền họ Trần.
Dì Bảy kéo cô xuống xe, đỡ chiếc túi vải từ tay cô, giục nhỏ:
"Đi đứng cho đàng hoàng, đừng nhìn ngó lung tung. Người nhà này khó tính, đừng để ai bắt bẻ."
Lụa lí nhí dạ một tiếng, hai tay nắm chặt vào nhau, mắt cụp xuống, chẳng dám ngẩng đầu nhìn thẳng vào cánh cổng lớn đang hé mở.
Qua lớp song sắt loang lổ rỉ sét, cô chỉ thấy một khoảng sân rộng âm u, cây cối cao lớn rậm rạp, và một dãy nhà ngang lợp mái ngói đỏ đã cũ.
Người gác cổng đưa mắt đánh giá Lụa từ đầu đến chân.
Gã chẳng nói gì, chỉ hất cằm về phía trong rồi lười nhác mở cửa.
Dì Bảy nắm tay cô kéo vào, vừa đi vừa giới thiệu:
"Chỗ này rộng lắm, hồi đầu tao lên cũng lạc mấy bận. Mày chỉ cần nhớ, làm theo lời tao dặn, đừng xen chuyện không phải việc mình, và nhất là tránh xa cậu Nhất Khang."