“Ừ.” Úc Dã bước ra khỏi cửa, không có ý định giải thích gì thêm: “Tạm biệt. Hẹn gặp lại.”
“... Tạm biệt.”
Vừa bước ra khỏi thang máy, Úc Dã đã nghe thấy tiếng chó sủa vang lên từ xa.
Vừa mở cửa, một con chó Golden Retriever to lớn lập tức lao tới, suýt nữa khiến cậu lùi lại một bước.
Đó là con chó mà cậu nuôi, tên là Agatha.
Agatha vừa hít hít vừa phát ra tiếng thở phì phò đầy phấn khích, Úc Dã cúi người xoa đầu nó: “Suỵt, yên nào, đừng ồn.”
Sau đó quay về phía bàn ăn, chào hỏi cậu con trai cao gầy như cây sào đang ngồi đó.
Cậu tên Trác Cảnh Dương, là bạn cùng lớp của Úc Dã, hiện cũng đang thực tập chung một bộ phận.
Trác Cảnh Dương: “Trông nó khỏe lên rồi đấy, đồ ăn cũng ăn hết rồi, tôi còn dắt nó đi dạo một vòng nữa cơ.”
Úc Dã dừng lại một chút: “Tôi nói đùa đấy, cậu làm thật à?”
Trác Cảnh Dương giơ ngón giữa: “Cậu không nói sớm! Suýt nữa mệt chết tôi rồi!”
Úc Dã cười khẽ.
Em gái của Trác Cảnh Dương vừa phẫu thuật u não tháng trước, cha cậu ấy mất sớm, nhà chỉ còn mẹ và em gái. Gia cảnh vốn đã không khá giả, bệnh của em gái lại càng khiến tình hình thêm khốn khó.
Để xoay tiền mổ cho em, Trác Cảnh Dương từng mượn Úc Dã một khoản, lúc viết giấy vay, cậu ta rất nghiêm túc ghi cả lãi suất theo mức gửi tiết kiệm ngân hàng.
Úc Dã lúc đó chỉ thuận miệng nói đùa: Giúp tôi trông chó thì coi như trừ lãi, vì tôi dạy thêm không có thời gian, nếu thuê người cũng phải tốn tiền. Không ngờ Trác Cảnh Dương lại tưởng thật. Mà tính cách cậu ta vốn là kiểu cứng nhắc như vậy.
“Thôi, coi như vận động vậy.” Trác Cảnh Dương gập laptop, bắt đầu thu dọn balo.
“Cậu ăn gì chưa? Tôi mời ăn khuya nhé?” Úc Dã hỏi.
“Cậu đừng mời tôi suốt thế. Sao không thử mời con gái đi?”
Úc Dã xoa đầu Agatha, cười cười.
“Dạy thử thế nào?” Trác Cảnh Dương hỏi.
“Cũng ổn. Nhận việc rồi.”
“Làm tới khi nào?”
“Cả kỳ nghỉ hè, dạy tới lúc bé đi học lại.”
“Làm thế này không lời lắm đâu. Cùng là dạy học, chi bằng dạy cấp ba hoặc nhận job ngoài.”
“Coi như trả nợ ân tình với Khổng Tân Ngữ. Mà dạy tiểu học cũng nhẹ nhàng hơn.”
Trác Cảnh Dương không nói gì thêm: “Tôi về ký túc đây. Cần dắt chó thật thì cứ bảo tôi.”
“Được.”
Trác Cảnh Dương gật đầu, đi ra cửa, Agatha vẫy đuôi tiễn khách, cậu ta cúi người xoa đầu nó một cái: “Anh về đây, Agatha. Tối nay đi ăn khuya với Úc Dã nhé. Dù gì thì mày cũng là con gái.”
Úc Dã: “...”
Cửa đóng lại.
Úc Dã đi tắm, thay đồ sạch, tóc còn ướt đã ra bếp, mở tủ lạnh lấy lon bia lạnh, kéo nắp, vứt khoen lon vào thùng rác.
Ra phòng khách ngồi xuống sofa, Agatha cũng theo sau, nằm cạnh chân cậu.
Úc Dã cầm điều khiển, cúi đầu hỏi nó: “Muốn xem gì không?”
Agatha phát ra tiếng “phụp phụp” vui vẻ.
Úc Dã mở thư viện phim, liếc nhìn đồng hồ treo tường, đã là 9 giờ 47.
Chọn tới trang thứ chín, đếm ngược, bộ thứ 47, nhấn xem.
Căn phòng tối om, chỉ còn ánh sáng mờ nhạt từ màn hình, giống như một ngôi sao trắng lùn đã cạn kiệt năng lượng giữa không gian bao la.
Sáng thứ Bảy, Trình Tang Du lái xe đưa Trình Tư Ngôn đến nhà ông bà nội.
Xe dừng trước cổng khu chung cư, Tư Ngôn xuống xe hơi do dự, chần chừ.
“Mẹ, chiều mẹ đón con sớm được không?”
“Không ăn tối ở nhà ông bà à?”
“Đổng Tinh Xán rủ con qua nhà bạn ấy ăn cơm. Tụi con định buổi tối xem hoạt hình chung.”