Chương 4.2: Họ đã tới (2)

Ghé vào cửa, bả vai hai cha con theo thớt gỗ không ngừng phát ra tiếng vang...

Băm một cái, run một chút.

Hứa Hoài run rẩy, theo bản năng nuốt nước miếng, “Con thấy chị này không giống như đang xắt rau mà giống như đang gϊếŧ người.”

Cha Hứa lo lắng nói: “Cho nên ta mới nói con bé áp lực lớn, gần đây lúc nào cũng thấy nó lầm bầm lầu bầu thần thần quỷ quỷ, con nghe lời một chút, đừng chọc nó giận.”

“Ba, người nói vậy không đúng rồi, con vẫn luôn rất nghe lời mà.”

Giây tiếp theo.

“Phanh ——” Một khối xương sườn heo bị cô băm đến mức bay ra ngoài.

Hứa Hoài chỉ cảm thấy lưng mình lạnh toát, không suy nghĩ gì liền đáp ngay: “Được! Con nhất định nghe lời.”

*

Biệt thự Bạch gia, phòng khách ở lầu một.

Bạch Đa Đóa ngồi lười biếng ở một góc sô pha, an tĩnh ăn dưa.

Lúc này trong phòng khách, trên sô pha có không ít người đang ngồi, có hiệu trưởng Bạch, ba học sinh chuyển trường, còn có hai người phụ nữ trang điểm cực kỳ xa hoa, quần áo trang sức một cái so một cái lại khoa trương hơn, ngay cả trên tay đều mang đầy những chiếc nhẫn kim cương long lanh như trứng bồ câu.

Quả thực là hào nhoáng đến vô nhân tính.

Nhưng điều khiến người khác phải chú ý lại là lúc này ngồi bên cạnh sô pha, một thiếu niên trong bộ đồng phục học sinh cao cấp, mặc trang phục quý tộc màu xám trắng đặc chế.

Thiếu niên này có khí chất thanh lãnh xuất sắc, sạch sẽ, tỏa ra một vẻ trong sáng khiến khi nhìn vào anh ta, toàn bộ ồn ào náo động như biến mất, thay vào đó là sự yên tĩnh.

Dù thiếu niên có đeo kính nhưng vì đã quen nhìn soái ca, Bạch Đa Đóa vẫn nhận ra, khuôn mặt này tuyệt đối là cực phẩm!

Chỉ là cái băng gạc trên trán.. ừm... có chút làm giảm đi vẻ đẹp của mỹ nam.

Mặc dù không thể nhìn rõ dưới kính râm nhưng khuôn mặt này, cái mũi này, cái miệng nhỏ nhắn này, cùng với hàm dưới rõ ràng này, tất cả đều rất hoàn hảo.

Xác nhận lại, đây đúng là một soái ca mù.. nếu không mù, chỉ sợ Hứa Hoài sẽ khó giữ được vị trí của mình.

Thật đáng tiếc.

Bạch Đa Đóa một bên lắc đầu đáng tiếc, một bên cúi đầu phát tin tức trong nhóm.

【 Bạch Đa Đóa: Một bạn nam tên Chu Kỳ Tinh, cảm giác rất soái, đáng tiếc là người mù haiz. 】

【 Khương Linh: Hả? Người mù? Vậy sao không đến trường dành cho người mù, chả phải những gì lão sư viết trên bảng cậu ta sẽ không nhìn thấy sao…….】

【 Bạch Đa Đóa: Nghe nói là do hậu quả của vụ tai nạn xe mấy năm trước, dì cậu ta chỉ muốn tìm một nơi yên tĩnh để cho cậu ta nghỉ ngơi một năm, hơn nữa còn quyên góp hai tòa lầu cho trường học! 】

【 Bạch Đa Đóa: Còn có một người tên là Tư Tử Minh, nhìn qua có vẻ cà lơ phất phơ, chắc cũng chẳng ra gì. Còn bạn nữ tên Tưởng Kim Dao, lớn lên rất xinh đẹp, khí chất thanh tao, vậy mà lại cùng mẹ với Tư Tử Minh! 】

【 Khương Linh: Cái gì? Cùng một mẹ á? Đây đúng là tin tức động trời! Nhiều chuyện quá đi! Mau mau mau! Cậu mở video lên ngay, tớ muốn xem mỹ nữ, tớ muốn hóng drama! Chờ cậu cập nhật tin tức thì chậm quá! 】

Bạch Đa Đóa khẽ meo meo một tiếng rồi chỉnh âm lượng điện thoại về chế độ im lặng, cẩn thận mở cuộc trò chuyện video trong nhóm.

Người ta lúc hóng chuyện thì luôn tích cực nhất.

Chẳng mấy chốc, cả bốn người trong nhóm đều tham gia.

Lúc này, hiệu trưởng tươi cười rạng rỡ, vỗ ngực cam đoan: "Tưởng phu nhân yên tâm, tôi nhất định sẽ sắp xếp cho Chu Kỳ Tinh vào lớp tốt nhất, có điều kiện học tập tốt nhất..."

Chưa kịp nói hết câu, Tưởng Tuệ Dung đã lắc đầu, ngắt lời: "Không cần lớp tốt nhất."

"Vậy... là sao?" Hiệu trưởng Bạch có vẻ không hiểu, chần chừ nhìn bà ta.

Tưởng Tuệ Dung mỉm cười, nheo mắt lại. Khi bà ta cười, những nếp nhăn trên mặt càng hiện rõ, trông có vẻ rất hiền từ: "Có lớp nào ồn ào, náo nhiệt không?"

"Chuyện là thế này, từ sau khi bị thương, Kỳ Tinh không thích nói chuyện. Chúng tôi chỉ muốn để nó ra ngoài tiếp xúc với mọi người nhiều hơn một chút."

Nói xong, sợ hiệu trưởng hiểu sai ý, Tưởng Tuệ Dung còn liếc sang thiếu niên mù bên cạnh, người từ đầu đến giờ vẫn im lặng. Sau đó, bà ta không phát ra tiếng, chỉ dùng khẩu hình để nói với hiệu trưởng:

Tìm lớp nào kém nhất, lớp làm người ta đau đầu nhất ấy.

Mọi người: ".........?"