Ba ngày sau, vào sáng sớm.
Ánh nắng mờ nhạt buổi sớm, ánh rạng đông len lỏi qua màn đêm mỏng manh, từng tia sáng xuyên qua những tầng mây giao thoa, tràn xuống mặt đất.
Hằng ngày, cha Hứa luôn dậy sớm để chuẩn bị bữa sáng cho con cái. Hôm nay, khi vừa bước đến cửa bếp, ông liền trông thấy cô con gái mà bình thường chẳng bao giờ động tay vào việc bếp núc, lúc này lại đang quay lưng về phía cửa, vừa hứng khởi làm việc vừa khe khẽ ngâm nga giai điệu.
“Băm băm băm ——”
Tiếng dao va chạm với thớt gỗ vang lên dứt khoát, nhanh, điêu luyện.
Nghe thấy âm thanh này, cha Hứa còn tưởng có đầu bếp nào đang nấu ăn nhưng người trong bếp lại chính là Hứa Nguyện....
Tiếng dao băm rắn rỏi khiến cha Hứa bỗng khựng lại rồi nhanh chóng quay người chạy về phòng Hứa Hoài. Ông lao vào, lập tức lôi đứa con trai dậy.
“Ba, đồng hồ báo thức của con còn chưa kêu mà!”
Cha Hứa vội vỗ vai Hứa Hoài, kích động nói: “Dậy mau! Dậy mau! Chị của con đang nấu ăn trong bếp!”
Hứa Hoài lập tức mở bừng mắt, tròn xoe như hai viên bi, vẻ mặt ngây ra vì sốc.
“Chị con? Nấu ăn?”
“Đúng vậy! Đang nấu ăn!”
Hứa Hoài hoảng hốt bật dậy, vội vã quăng chăn xuống giường.
“Ba còn đứng ngẩn ra đó làm gì? Mau ngăn chị ấy lại đi chứ!”
Hứa Hoài vĩnh viễn không quên được những lần Hứa Nguyện vào bếp.
Lần đầu tiên, đúng mùng một Tết, cô suýt nữa làm nổ tung cả căn bếp. Cuối cùng, lính cứu hỏa phải đến giải quyết, may mà không ai bị thương.
Lần thứ hai, vào mùng ba Tết, đúng đợt cúm đang hoành hành. Lúc đó, ngay cả các quán cơm hộp cũng phải tạm nghỉ, hai cha con đều bị cảm nặng. Chỉ có Hứa Nguyện là khỏe mạnh nên cô kiên quyết đứng ra chăm sóc cả nhà.
Kết quả là...
Cả nhà được "tặng kèm" một trận viêm dạ dày cấp tính.
Lần thứ ba....
À, không có lần thứ ba.
Thấy cha Hứa vẫn đứng lặng ở đó, Hứa Hoài sốt ruột gọi: “Ba?”
Nhưng cha Hứa chỉ nhìn con trai, vẻ mặt đầy khó xử, định nói gì rồi lại thôi.
“Chị con sắp lên lớp 12 rồi, áp lực cũng lớn lắm. Để cho con bé làm đi, ba thấy nó đang rất vui vẻ.”
Hứa Hoài: “........?”
“Trước nhịn một chút.”
Cha Hứa nói rồi từ trong túi lấy ra một tờ tiền màu đỏ đưa cho Hứa Hoài, “Đợi lát nữa đến ngã tư mua ít thuốc, trong tình hình này cứ phòng một chút....”
Trong phòng bếp.
Hứa Nguyện mặc bộ đồ ngủ chất liệu mềm mại, bên ngoài khoác một chiếc tạp dề caro đen trắng. Mái tóc dài đen nhánh của cô được buộc gọn gàng ở sau đầu bằng một chiếc trảo, vài sợi tóc bị rối rơi xuống vai, lướt nhẹ trên cổ.
Ánh sáng sớm xuyên qua cửa sổ khẽ mở, một chút tia sáng chiếu vào người Hứa Nguyện, phủ lên cô một lớp ánh sáng vàng nhạt, khiến cho vẻ đẹp tươi sáng của cô càng thêm dịu dàng, lúc này trông cô rất điềm tĩnh thanh thoát.
Nhưng mà đó là nếu không nhìn vào động tác thuần thục khi cô đang làm cá.
Con dao lớn khéo léo cắt xuống, chụp lấy con cá, mổ bụng, loại bỏ nội tạng, rửa sạch mang cá, tất cả các động tác đều mượt mà, cuối cùng cô còn làm cho cá một buổi spa toàn thân.
Trong khi đó, chiếc điện thoại đặt gần đó không ngừng gửi tới những tin nhắn.
—— Trung tâm chăm sóc các phú bà giới thượng lưu (4)
【Bạch Đa Đóa: Nguyện tỷ, tin cực lớn! Hôm nay chúng ta sẽ có ba học sinh chuyển trường, nghe nói họ đều là học bá của trường quý tộc Đế Đô.】
【Tạ Gia Giai: Thật sao?! Trường Đế Đô có thể chuyển đến trường của chúng ta à?】
【Khương Linh: Nam hay nữ vậy?】
【Bạch Đa Đóa: Hai nam một nữ. Nghe nói có một cậu nam đã từng học ở Đế Đại nhưng vì lý do cá nhân nên phải học lại một năm. Còn hai người kia, tôi cũng không biết.】
【Bạch Đa Đóa: Họ sẽ đến nhà tôi, từ từ tôi sẽ cập nhật tin tức mới nhất cho mọi người.】
Bạch Đa Đóa là con gái của một thầy giáo lớn ở trường, vì vậy cô ấy thường xuyên biết rất nhiều tin tức về trường học, lại còn là một cô gái rất dễ thương, đáng yêu, gia thế tốt, tính cách cũng tuyệt vời, nhân duyên không tồi, mọi người đều gọi cô là “Tiểu linh thông bát quái.”
Tuy nhiên lần này, Hứa Nguyện rõ ràng nghe được nhiều hơn nữa.
Hai học sinh chuyển trường này, một là ân nhân của cô, Chu Kỳ Tinh.
Còn hai người kia lại chính là kẻ đã gây ra tất cả tai họa trong cuộc đời cô, Tưởng Kim Dao và Tư Tử Minh.
Hứa Nguyện nghĩ đến hai người này, trong mắt lóe lên một tia lạnh lẽo, ngay cả cánh tay cầm dao cũng không kìm được một chút run rẩy.
“Phanh.”
“Phanh ——”
“Phanh —— phanh ——”
Tiếng dao chặt xương sườn vang lên, mỗi lần đều mạnh mẽ hơn lần trước.