Hứa Nguyện không dám tùy tiện di chuyển anh, sợ làm vết thương trầm trọng hơn. Cô chỉ có thể mở cửa xe, cố gắng cầm máu cho cánh tay đang chảy đầm đìa của anh.
May mắn thay, xe cứu thương đến rất nhanh, tốc độ làm việc cũng rất cao. Chỉ trong chốc lát, họ đã đưa Chu Kỳ Tinh và tài xế lên xe cứu thương. Hứa Nguyện vội vàng dặn dò Hứa Tiểu Bảo:
"Em về nhà trước, báo bình an với ba đi. Chị sẽ đến bệnh viện xem tình hình."
"Được."
......
Hứa Nguyện chờ đợi mãi đến tận tám giờ tối, cuối cùng mới nhận được một câu: "Bệnh nhân không có gì đáng lo ngại, chỉ bị chấn động nhẹ ở não và một số vết thương ngoài da. Nằm viện quan sát hai ngày là có thể xuất viện."
"Tốt quá, cảm ơn bác sĩ."
Hứa Nguyện lại không kìm được mà hỏi: "Vậy xin hỏi chi phí khoảng bao nhiêu? Tôi..."
Cô nghĩ có lẽ phải đến tìm ba cô để mượn trước một ít.
Nhưng phó viện trưởng vừa ngẩng đầu nhìn cô một chút, tưởng cô là trợ lý riêng của Chu Kỳ Tinh, liền thản nhiên nói:
"Không cần, Chu thiếu gia là một trong những cổ đông quan trọng của bệnh viện chúng tôi."
"Chút nữa, Tưởng tổng sẽ đến."
Mấy chữ "nghĩ cách xoay xở" trong nháy mắt nghẹn lại trong lòng Hứa Nguyện.
Dù không biết Tưởng tổng là ai nhưng nghe vậy cô cũng hiểu chuyện này đã không còn liên quan đến mình nữa.
Phó viện trưởng thấy cô có vẻ muốn nói rồi lại thôi, liền tiếp tục nhắc nhở: "Chu thiếu gia đã được chuyển vào phòng VIP 101 trên tầng cao nhất. Cô mau đi đi."
Hứa Nguyện gật đầu, lễ phép nói: "Cảm ơn, đã làm phiền."
Nhưng thay vì đi lên, cô lại trực tiếp xuống tầng bằng thang máy, chuẩn bị tìm xe về nhà.
Người không sao là tốt rồi, cô cũng an tâm.
Hơn nữa, vào thời điểm này, anh còn chưa quen biết cô, đi lên đó làm gì?
Vậy thì đường đột quá, tốt nhất nên rút lui thôi.
Khi cô bước ra cửa khu nằm viện, liền thấy một nhóm người mặc đồ đen ùn ùn kéo đến lối vào.
Hứa Nguyện lập tức lặng lẽ tránh qua một bên.
Người phụ nữ trung niên bị đám vệ sĩ vây quanh ở giữa đeo kính râm nhưng khuôn mặt lộ ra ngoài vẫn sắc bén. Bà ta mặc một bộ vest đỏ sẫm, toát lên khí chất của một nữ cường nhân, trong tay còn cầm điện thoại, giọng nói đầy tức giận:
"Các người coi công việc như cơm ăn à? Nếu Kỳ Tinh có bất trắc gì, tôi sẽ lật tung cả công ty bảo an của các người!"
"Bớt giận? Anh bảo tôi bớt giận thế nào đây?!"
.......
Hứa Nguyện nhìn theo đoàn người vào khu nằm viện, nghe thoáng hai câu, lòng cô liền vui vẻ mà bật cười.
Nhưng cô không hề biết rằng, sau khi mình rời đi, những lời nói trong thang máy sẽ chứa đựng bao nhiêu tin tức chấn động.
Tưởng Tuệ Dung tức giận tháo kính râm xuống, giọng nói hùng hổ truyền qua điện thoại:
“Cậu biết cái gì, nếu cái tên mù Chu Kỳ Tinh đó chết đi, đừng nói đến tài sản Chu gia, ngay cả một phân chia hoa hồng từ tập đoàn chúng ta cũng không lấy được!”
“Chị tôi và anh rể trước khi chết đã sắp đặt từ trước. Nếu tên mù kia gặp chuyện, toàn bộ lợi nhuận của Chu thị sau này sẽ được quyên góp trăm phần trăm cho các tổ chức từ thiện trong nước.”
Chỉ nghe giọng nam trầm thấp từ đầu dây bên kia truyền đến: “Nhưng bác sĩ cũng nói, đôi mắt của tên đó có thể hồi phục bất cứ lúc nào.”
Tưởng Tuệ Dung hạ mắt, đáy mắt lóe lên một nụ cười méo mó.
“Yên tâm, tôi sẽ khiến hắn tầm thường cả đời.”
Tầng cao nhất, phòng bệnh VIP.
Chuyên gia nhãn khoa phụ trách Chu Kỳ Tinh, Vân Bách, đã thu dọn xong dụng cụ, chuẩn bị rời đi. Đúng lúc đó, cửa phòng bệnh mở ra, phát ra tiếng kẽo kẹt khe khẽ.
Chu Kỳ Tinh, với đôi mắt bị băng kín nhiều lớp, vừa nghe thấy âm thanh liền theo bản năng quay đầu về phía cửa, gọi:
“Vân thúc?”
“Thiếu gia, là tôi.”
“Tìm được rồi sao?”
Giọng thiếu niên khàn khàn, mang theo chút mong chờ gấp gáp.
Vân thúc theo bản năng lắc đầu: “Không có. Khi tôi xuống dưới, hộ sĩ nói đã nhìn thấy người đó rời đi rồi.”
Chu Kỳ Tinh không nói gì, chỉ hơi cúi đầu xuống. Đôi mắt vốn đã bị băng kín, giờ lại càng khiến người ta không thể đoán được anh đang nghĩ gì.
Vân thúc bước đến trước mặt Vân Bách, vội vàng hỏi: “Con trai, mắt thiếu gia thế nào rồi?”
Vân Bách đáp: “Có dấu hiệu chuyển biến tốt. Tuy rằng bây giờ vẫn chỉ nhìn được mơ hồ nhưng điều đó chứng minh ca phẫu thuật của chúng ta có hiệu quả. Dây thần kinh thị giác đã được giải tỏa phần nào, chỉ cần khơi thông hoàn toàn, thị lực sẽ tự nhiên khôi phục.”
Vân thúc tức thì thở phào nhẹ nhõm: “Có khả năng hồi phục hoàn toàn là tốt rồi. Con mau đi đi, lát nữa Tưởng tổng tới, chắc chắn sẽ hỏi đông hỏi tây không ngừng.”
Chân trước Vân Bách vừa rời đi, chân sau Tưởng Tuệ Dung đã kêu trời khóc đất xông vào...
Chu Kỳ Tinh: “……”
Ồn quá, thật nhức đầu……