Chương 16: Tư Tử Minh công khai tỏ tình Hứa Nguyện

Chu Kỳ Tinh ở phía sau Hứa Nguyện tiến vào phòng học, không thấy anh, cũng không biết toàn bộ cả buổi sáng, cô có quay lại nhìn anh không.

Anh nhiều lần muốn mở miệng hỏi cô: “Giữa trưa còn muốn cùng nhau ăn cơm không?”

Vừa mới chuẩn bị nâng tay lên, thấy trước mặt thiếu nữ mơ hồ có vẻ như động đậy một chút, tuy chỉ là điều chỉnh một chút dáng ngồi nhưng Chu Kỳ Tinh vẫn sợ đến mức lập tức cúi đầu “đọc” sách.

Anh cúi đầu nên lớp trưởng Lại Uyển Thanh đi đến trước mặt anh, anh cũng không cảm nhận được.

“Bạn học Kỳ Tinh, vở bài tập Toán của cậu đâu?”

Khương Linh và Hứa Nguyện sôi nổi ngẩng đầu hướng về phía Lại Uyển Thanh nhìn.

Lại Uyển Thanh, thân là lớp trưởng kiêm đại biểu môn toán, theo lý mỗi ngày sớm đều sẽ phải thu vở bài tập, là việc bình thường nhưng thật kỳ lạ...

Đối tượng lại là Chu Kỳ Tinh.

Chu Kỳ Tinh không nhìn thấy, làm sao có thể làm được bài tập, dù người khác đọc cho anh nghe, anh cũng chỉ có thể dùng chữ nổi viết ra.

Viết ra rồi, giáo viên cũng không hiểu, hơn nữa Chu Kỳ Tinh học tập vốn rất giỏi nên mọi người thống nhất sẽ không thu vở bài tập của anh.

Chuyện này, Lại Uyển Thanh, thân là lớp trưởng, không thể không biết.

Trong lúc Hứa Nguyện và Khương Linh đang nghi hoặc, Lại Uyển Thanh như đột nhiên nhớ ra gì, liền xin lỗi nói:

“À, tớ quên mất, ngại quá, bạn học Kỳ Tinh, nếu có gì không hiểu thì có thể tới hỏi tớ.”

Khương Linh có chút không nhịn được, cười khẩy nói: “Nguyện Nguyện, cậu có cảm thấy lời của lớp trưởng này giống như đã quen Chu Kỳ Tinh biết rồi không?”

Hứa Nguyện vội vàng ở dưới bàn nhẹ kéo kéo áo của Khương Linh, ra hiệu cho cô ấy đừng nói nữa.

Dù sao thì Lại Uyển Thanh đã từng thổ lộ với Hứa Hoài, bị Hứa Hoài thẳng thừng từ chối còn chưa tính, cái tên tiểu tử thúi Hứa Hoài đó còn hỏi một câu “Cô là ai?”

Là chị gái, lúc đó cô thật sự chỉ muốn đào một cái lỗ để chui xuống, xấu hổ không chịu nổi.

Nhưng Khương Linh lại càng muốn nói, ai bảo trước đây Lại Uyển Thanh ngày nào cũng đến tìm họ chơi, kết quả cuối cùng chỉ để lợi dụng, lợi dụng xong thổ lộ thất bại còn chưa tính, còn lên Tieba nặc danh nói bóng gió rằng Hứa Hoài là gay.

Thật sự làm cô tổn thương đến hai lần.

Khương Linh: “Sao, lại nhắm đến soái ca nữa à?”

Lại Uyển Thanh: “Cậu.......”

Khương Linh: “Lần này nếu không theo đuổi được, có phải lại muốn phá hủy người ta nữa không?”

Hứa Nguyện vừa định mở miệng giải thích.

Ngay giây sau, lời còn chưa kịp nói ra thì đã bị Lại Uyển Thanh chặn ngang bằng một câu: “Hứa Nguyện, cô lo quản tốt bản thân đi, giờ trên Tieba tin tức về cô đều đang lan truyền rồi đấy.”

Hứa Nguyện: “???”

Khương Linh: “???”

Chu Kỳ Tinh, người vẫn luôn im lặng, lên tiếng: “Cái gì là Tieba?”

Lại Uyển Thanh lúc này mới thu hồi tầm mắt, “Một học sinh chuyển trường mới từ lớp nhất đến, ở Tieba của chúng ta đã công khai thổ lộ với Hứa Nguyện rồi.”

“Kiềm chế chút đi, yêu sớm bị phát hiện rồi...” Lại Uyển Thanh híp mắt hừ nhẹ một câu rồi quay người rời đi.

Chỉ còn lại hai người Hứa Nguyện và Khương Linh ngây người, Khương Linh lấy điện thoại ra, lén lút mở Tieba.

“Tình huống này là sao vậy?”

“Tớ làm sao biết được.” Hứa Nguyện tức giận lấy điện thoại ra.

Đời trước sao lại không có chuyện này xảy ra vậy?

Chỉ có điều cả hai người không nhận ra, phía sau bàn của Chu Kỳ Tinh, lúc này anh cúi xuống, mắt lóe lên một tia sắc bén lạnh lẽo.

Cùng lúc đó, ở lớp 10.

Hứa Hoài cúi đầu, ngồi cùng bàn với một người, lật điện thoại của cậu xem, sắc mặt âm trầm vừa lướt xuống Tieba.

【Lâu chủ】 Chỉ có một chữ soái: Tư Tử Minh tôi thật sự thổ lộ với Hứa Nguyện lớp 10, nếu có liên lạc phương thức, nhắn tin cho tôi, nhất định sẽ hậu tạ.

【Lâu 1】 túi trống trơn: Huynh đệ cậu thật là dũng cảm, Nguyện tỷ mà cậu cũng dám nhớ thương, không muốn sống nữa à?

【Lâu 2】 tiếng nói của tập thể: Có phải Tư Tử Minh hôm qua bị Nguyện tỷ ném cơm hộp không?

【Lâu 1】 Tiểu Tân: Học sinh chuyển trường mà không biết trời cao đất rộng nhỉ.

......

Hạ Tề: “Không phải tôi nói chứ, học sinh mới chuyển trường này quá kiêu ngạo rồi, không cần ẩn danh, công khai thổ lộ, thật sự không coi Hoài ca vào mắt.”

Hứa Hoài vừa nghe Hạ Tề lải nhải, vừa tìm chân dung của Tư Tử Minh, nhắn tin cho hắn.

【Con, là con sao?: Chị ấy sẽ không yêu đương, anh bạn đừng có hy vọng, xóa Tieba giúp tôi.】

【Chỉ có một chữ soái: Không thử sao biết được.】

“.......Thử con mẹ nó.” Hứa Hoài vừa định chửi, chuẩn bị ném điện thoại nhưng lại bị Hạ Tề đè tay lại, “Anh, anh bình tĩnh!”

Các tiểu đệ bên cạnh cũng vội vàng khuyên nhủ: “Đúng đúng đúng, Hoài ca chúng ta bình tĩnh chút, dùng quy định trường học áp tên đó là được!”

Hứa Hoài nhẫn nhịn, nhanh chóng đánh chữ.

【Con, là con sao?: Trường học có quy định không thể yêu sớm, yêu sớm phát hiện, sẽ bị khai trừ.】

【Chỉ có một chữ soái: Có mẹ tôi ở đây, trường học sẽ không quên mẹ tôi đã quyên góp cái gì đâu.】

Hứa Hoài: “........”

Mọi người nhìn hai người trong lịch sử trò chuyện, đều im lặng.

【Con, là con sao?: Bây giờ tôi có thể thật sự nói cho anh nghe, anh đừng mặt nóng áp mông lạnh nữa.】

【Chỉ có một chữ soái: Có mẹ tôi ở đây, trường học sẽ không quên mẹ tôi đã quyên góp cái gì đâu.】

“Đậu xanh!” Hứa Hoài đột nhiên đứng dậy, tức giận đến mức gân xanh nổi trên trán, như thể muốn lao ra ngoài phòng học.

Hạ Tề cùng đám người như đã dự đoán trước, từng người như ôm lấy eo và chân cậu.

“Hoài ca, bình tĩnh!”

“Bình tĩnh!”

Hứa Hoài tức giận nói: “Bình tĩnh cái quái gì! Quyên góp hai tòa nha đúng không? Lão tử đi phá hai tòa đó là được!”

Hạ Tề kéo tay cậu, dở khóc dở cười nói: “Vừa mới quyên mà, hai tòa nhà còn chưa có xây.”

Hứa Hoài: “.........”

“Chỉ bằng cái đồ vật xấu xí đó mà cũng dám mơ ước chị của tôi, các người tránh ra, hôm nay tôi nhất định phải đánh cho tên đó nát óc ra.”

Hứa Hoài cố gắng muốn thoát khỏi tay của mọi người nhưng vì chiếc áo học sinh quá chất lượng, cậu không thể nào thoát ra khỏi được.

Hạ Tề: “Hoài ca, ngẫm lại Nguyện tỷ, ngẫm lại chuyện lần trước anh vì đánh nhau mà còn không bị phạt, bây giờ lại còn phải chép phạt 300 lần.”

Khương Tống Tài: “Đúng đúng đúng, ngẫm lại đi, hơn nữa hôm qua Nguyện tỷ tiên tri còn ném cơm hộp vào hắn nữa.”

“Nghĩ thì đúng là có lý nhưng mà...” Hứa Hoài nói đến một nửa, bỗng nhiên như nhớ ra gì đó, cậu dừng lại, nghiêm túc nói: “Không đúng, người này không phải là cái biếи ŧɦái chứ?”

Hạ Tề cùng các tiểu đệ: “Hả?”

Hứa Hoài bình tĩnh lại, nhíu mày, bắt đầu nghiêm túc phân tích: “Chị tôi ném một cơm hộp, tên đó liền cảm thấy vừa mắt. Vậy nếu tôi đánh hắn một trận, cảnh cáo hắn, liệu hắn có thể yêu tôi sâu đậm không?”

Các tiểu đệ: “.........?”

Hứa Hoài cầm điện thoại, đi qua đi lại, càng nghĩ càng thấy không ổn, “Không được không được, tuyệt đối không cho phép chuyện này xảy ra, nếu lúc đó hắn lại thổ lộ tiếp thì cả đời danh dự của tôi coi như xong.”

Các tiểu đệ: “..........”

Hoài ca, xin ngừng ngay những tưởng tượng phi thực tế của anh.

Khóe miệng Hạ Tề co giật, “Hoài ca, anh nghĩ thử có khả năng nào không, hắn thích phụ nữ?”

Hứa Hoài lập tức vỗ tay, “Đúng vậy, nhưng loại biếи ŧɦái như hắn, xu hướng giới tính không rõ ràng, nếu tôi lớn lên giống chị tôi, hắn mà không chiếm được chị tôi, có khi lại chuyển sang thích Uyển Uyển giống chị ấy thì sao?”

“Không được, chuyện này vẫn phải để lão ma đầu xử lý.” Hứa Hoài càng nghĩ càng thấy đáng sợ, nói xong thì run lên một trận, lấy điện thoại rồi xông ra ngoài.

Chỉ để lại đám tiểu đệ, tất cả đều cùng lúc nói:

“Hoài ca, anh hiểu Uyển Uyển rồi đấy!”