Chương 13: Ăn trưa

Chu Kỳ Tinh vừa mới rửa sạch hộp cơm giữ nhiệt, khó khăn lắm mới lần mò trở về lớp học. Cũng may chỗ ngồi của anh ngay sau cửa lớp, nếu không chắc chắn sẽ phải đυ.ng chạm thân mật với bàn học của hàng ghế sau.

Anh dùng khăn giấy lau khô mặt hộp cơm cẩn thận rồi chậm rãi đặt vào ngăn bàn.

Nhưng ngay lúc này, bên tai bỗng vang lên âm thanh mở cửa liên tục kèm theo tiếng bước chân.

Nghe hướng đi, hình như là từ cửa trước truyền tới.

Chu Kỳ Tinh lập tức nhắm mắt, vội vàng cúi đầu đeo kính.

Khi mở mắt ra, trước mặt anh là một bóng người mờ mờ, đang sải bước đi thẳng về phía anh.

Chưa kịp lên tiếng, đối phương đã đứng ngay trước mặt, mở miệng hỏi:

“Vẫn chưa ăn cơm đúng không?”

Nghe thấy giọng Hứa Nguyện, Chu Kỳ Tinh hơi sững sờ.

Cô đặt tất cả đồ trong tay lên bàn anh, sau đó ngồi ngược lại ghế của mình, đối diện với Chu Kỳ Tinh.

“Ăn đi.”

“Tôi...” Đã ăn no rồi.

Hứa Nguyện: “Cố ý mua cho cậu, không ăn sẽ nguội mất.”

Câu nói nửa chừng của Chu Kỳ Tinh nghẹn lại trong cổ họng, cuối cùng chỉ đáp nhẹ một câu: “Được.”

Khi anh vươn tay định cầm hộp đồ ăn trước mặt, Hứa Nguyện cũng đồng thời đưa tay giúp anh mở nắp.

Đầu ngón tay lạnh lẽo khẽ chạm vào, Chu Kỳ Tinh lập tức rụt tay về, vành tai trong chớp mắt nhiễm một màu hồng nhạt.

Hứa Nguyện không để ý, vẫn nghiêm túc xé nắp hộp cơm.

“Tôi mua bún xào lạp xưởng, kèm theo chân gà, cậu tạm ăn vậy đi.”

Vốn định mua phần cơm đầy đủ bốn món một canh nhưng vì bị trò kinh tởm của Tư Tử Minh ảnh hưởng, tạm thời vừa nhìn thấy cơm là cô lại muốn nôn.

“Cảm ơn.”

Chu Kỳ Tinh nói lời cảm tạ rất nhỏ, như tiếng muỗi vo ve nhưng Hứa Nguyện lại nghe rõ mồn một.

Cô dở khóc dở cười nói: “Cậu có định xem hôm nay đã nói bao nhiêu câu cảm ơn với tôi rồi không?”

Cô vừa dứt lời, Chu Kỳ Tinh liền im lặng hồi tưởng lại.

Sau đó chắc chắn đáp: “Năm lần.”

Hứa Nguyện bật cười ngẩng đầu, “Nhớ rõ vậy sao?”

Chu Kỳ Tinh lại gật đầu, “Không biết nên cảm tạ cậu thế nào cho đủ.”

Hứa Nguyện cúi đầu xé túi nilon đựng canh, cười trêu: “Nếu muốn cảm tạ tôi... vậy hay là cậu lấy thân báo đáp—”

Chữ “đi” còn chưa kịp nói ra, cô lập tức ý thức được mình vừa nói cái gì, ngay sau đó hận không thể tự vả vào miệng mình.

Cái gì vậy!

Cô bị gì vậy!

Sao cứ thích trêu người ta vậy chứ!

Chu Kỳ Tinh cũng sững sờ, như thể không nghe rõ, “Hả? Cậu vừa nói gì?”

Hứa Nguyện ngượng ngùng chạm vào chóp mũi, “Không có gì, mau ăn đi.”

Cô nhét đôi đũa tre dùng một lần vào trước mặt anh, sau đó cầm phần bún xào của mình quay lưng lại, mở ra trên bàn mình.

Tiếng hộp nhựa bị mở ra vang lên khe khẽ.

Chu Kỳ Tinh siết nhẹ đôi đũa trong tay, môi mỏng hơi mấp máy.

Mấp máy, lại khép lại.

Mấp máy, lại khép lại.

Câu nói đến bên miệng: “Muốn cùng nhau ăn không?”

Đến cuối cùng, anh vẫn không thể mở lời.

Cuối cùng, Chu Kỳ Tinh cúi đầu ăn cơm, cắn phải một miếng chân gà mà anh không nhìn thấy, đã bị ớt bột và tương ớt nhuộm đỏ tươi...

“Khụ khụ khụ!!!”

Hứa Nguyện đang ăn ngon lành phía trước bỗng giật mình nhảy dựng vì tiếng ho dữ dội này.

Quay đầu lại, cô chỉ thấy sắc mặt thiếu niên vốn tái nhợt, giờ đã bị sặc đến đỏ bừng.

Cả người như vừa lăn vài vòng trong hồ má hồng, kính cũng bị ho đến lệch đi, khóe môi còn dính chút tương ớt.

Lúc này, Chu Kỳ Tinh đang chống hai tay lên bàn, gấp gáp tìm kiếm ly nước, dáng vẻ chật vật mà đáng thương.

Vừa nhìn đã biết là bị chân gà cay làm sặc.

Hứa Nguyện: ... tôi thật đáng chết.

“Thật xin lỗi, tôi không biết cậu không ăn cay được.” Hứa Nguyện áy náy nói, định đưa ly nước cho anh.

Nhưng khi Chu Kỳ Tinh cầm lấy bình giữ nhiệt màu đen của mình, anh lập tức cảm nhận được bên trong hoàn toàn trống rỗng.

Hứa Nguyện vội vàng quay người lấy ly nước màu trắng trong suốt của mình, mở nắp rồi đưa đến trước mặt anh.

“Đây đây đây, uống cái này.”

Chu Kỳ Tinh bị cay đến không nói nên lời, lập tức nhận lấy cái ly, môi đã bắt đầu sưng nhẹ vì cay, dán vào miệng ly, ừng ực uống vài ngụm lớn.

Yết hầu thiếu niên lên xuống không ngừng, làn da trắng mịn lộ ra chút ửng hồng, xương quai xanh thấp thoáng hiện ra.

Rõ ràng là một cảnh tượng mỹ nam uống nước nhưng Hứa Nguyện giờ này không có nửa điểm tâm tư nào khác, trong lòng chỉ toàn áy náy cùng lo lắng, căng thẳng dõi theo anh.

Mãi đến khi Chu Kỳ Tinh uống cạn sạch ly nước, dần dần bình ổn lại, Hứa Nguyện mong chờ hỏi:

“Giờ có đỡ hơn chút nào không?”

Chu Kỳ Tinh vừa định gật đầu nhưng ngay giây tiếp theo, sắc đỏ vừa rút khỏi mặt anh, bỗng dưng lại một lần nữa lan rộng ra.

Bởi vì ly nước trong tay, xúc cảm trơn nhẵn, lại có chút lồi lõm, hoàn toàn không giống với cảm giác nhám mịn của bình giữ nhiệt anh quen thuộc.

“Cảm... ơn.”

Hứa Nguyện nhận lại ly nước anh dè dặt đưa qua, nhanh chóng cầm chặt lấy, bật cười bất lực:

“Phải là tôi xin lỗi cậu mới đúng, còn cảm ơn gì chứ.”

“Chân gà này đừng ăn nữa, cậu ăn bún là được. Còn muốn uống thêm nước không?”

“Hình như nước bị tôi uống hết rồi.” Giọng Chu Kỳ Tinh càng lúc càng nhỏ, giống như có tật giật mình.

Nhưng một kẻ đầu óc đơn giản như Hứa Nguyện sao có thể phát hiện đôi tai thiếu niên đã đỏ bừng, không phải vì cay mà là....

“Không sao, tôi đi lấy thêm nước, cậu còn muốn uống không?”

Chu Kỳ Tinh mím môi, giọng vì cay mà có chút khàn, “Có thể chứ?”

“Được chứ.”

Hứa Nguyện vốn định tự đi lấy nước nhưng chợt nhớ ra mỗi tầng trong khu dạy học đều có một máy lọc nước ở cuối hành lang. Tuy nhiên, tất cả máy lọc nước này đều chỉ có nước sôi để nguội.

Giờ cô đi lấy thì Chu Kỳ Tinh cũng chưa uống được ngay.

Hứa Nguyện quay đầu nhìn về phía bàn của Khương Linh, vẫn còn nước.

“Tiểu Linh còn một ít, cậu muốn uống không? Tôi rót cho cậu.” Nói rồi, Hứa Nguyện cầm lấy ly nước của Khương Linh, định rót sang ly của anh.

Nhưng ngay giây tiếp theo, chỉ thấy Chu Kỳ Tinh vội vàng nói: “Không cần!”

Hứa Nguyện: “Thật sự không cần?”

Thái độ Chu Kỳ Tinh kiên quyết, “Thật không cần, tôi ăn chút bún gạo là được.” Nói xong, anh cúi đầu tiếp tục gắp bún xào ăn.

Lúc này Hứa Nguyện mới ngồi xuống lại, ánh mắt dừng trên miếng chân gà bị cắn dở.

Biểu cảm của Hứa Nguyện quả thực có thể dùng hai chữ “bi thương” để hình dung.

Nhà Hứa Nguyện cách trường không xa nên sau khi ăn trưa, hai chị em cô đều về nhà nghỉ ngơi. Cô đã mua ba cái chân gà, hai cái cho cha và Hứa Hoài, một cái dành cho mình.

Nhưng kết quả...

Huhuhu, tiếc cho cái chân gà tám đồng của tôi, tôi còn chưa kịp ăn mà đã rơi vào tay cái tên đại thất bại này.

Tạo nghiệt mà!

Lúc này, Chu Kỳ Tinh hoàn toàn không để ý đến biểu cảm uất ức thay đổi liên tục trên mặt Hứa Nguyện, chỉ cúi đầu chăm chú ăn bún.

Cuối cùng, Hứa Nguyện cướp lấy hộp cơm, dọn dẹp rác, còn giúp Chu Kỳ Tinh và Khương Linh lấy thêm nước ấm rồi mới về nhà.

Trước cửa tiệm bida nhà họ Hứa.

Hứa Nguyện ngồi xổm bên ổ chó, nhìn con chó Trung Hoa điền viên ú nù của nhà mình đang ngoạm cái chân gà, nhai nhóp nhép cực kỳ ngon lành.

Hứa Nguyện nuốt nước miếng, ngửa đầu thở dài nhiều lần.

Mà Hứa Nguyện không hề hay biết, tại cửa hàng tiện lợi đối diện tiệm bida, một tên lưu manh đang ngồi trong khu ăn uống, ánh mắt thẳng tắp nhìn về phía cô.

Sau lưng hắn còn có hai vệ sĩ cao to, đứng thẳng tắp.

“Thiếu gia, đối diện chính là nhà họ Hứa.”

“Tiệm bida Nguyên Trụ, cái tên này.... có hơi quê mùa nhỉ.” Tư Tử Minh chống tay, thờ ơ hỏi: “Làm ăn thế nào?”

Một vệ sĩ trả lời: “Cũng tạm được, Hứa Hồng Đức dựa vào tiền thuê mặt bằng và tiệm bida, mỗi năm thu nhập khoảng 50 vạn.”

“Chậc.”

Tư Tử Minh lười biếng nhìn quanh bốn phía, sau đó thản nhiên nói: “Được rồi, vậy mua lại cả khu này đi. Đặt tên là...”

“Hừm, tiệm bida Trụ Nguyên.”

“Đối diện giá bao nhiêu, chúng ta khai trương tất cả đều giảm nửa giá.”

Vệ sĩ: “Thiếu gia, vậy có vi phạm hợp đồng không?”

Tư Tử Minh chỉ nhếch môi, đưa tay chỉ về phía cô gái nhỏ đang ngồi xổm trước tiệm bida nhà họ Hứa, giọng điệu châm chọc: “Cứ làm cho đến khi nào con bé đó tự động đến cầu xin tôi thì thôi.”

Không phải Tư Tử Minh không để tâm đến chuyện thua lỗ mà bởi vì tiền lời cả năm của nhà họ Hứa cũng chỉ bằng tiền tiêu vặt một tháng của hắn.

Dù có mất công bao nhiêu, anh trai hắn cũng sẵn sàng bỏ ra.

Huống hồ, chỉ cần Chu Kỳ Tinh chết, khối tài sản khổng lồ của nhà họ Chu kia gần như có thể sánh với cả một quốc gia, cuối cùng cũng sẽ thuộc về nhà họ Tư mà thôi.

Đến lúc đó... cái tiệm bida nhỏ nhoi này có làm cả đời cũng chẳng đáng để hắn liếc mắt một cái.