Chương 12: Đúng gu

Chỉ thấy lúc này, Tư Tử Minh bảo Kiều Minh Chí mở hộp cơm ra, sau đó hít một hơi thật sâu rồi nhổ vào đó một bãi đờm vào.

Hứa Nguyện: ?

Bàn tay đang cầm túi nilon của Hứa Nguyện siết chặt đến mức trắng bệch.

Lý trí trong đầu cô điên cuồng kéo cô lại, bảo cô phải nhịn, bây giờ không thể trực tiếp đối đầu với hắn được.

Mối thù kiếp trước, cô sẽ không quên nhưng chưa phải lúc này.

Tư Tử Minh chỉ là một tên lâu la, còn gã anh trai ở thủ đô của hắn và đám cầm thú kia mới là những kẻ thực sự âm hiểm độc ác.

Nhưng khi Hứa Nguyện tưởng hành động này của Tư Tử Minh đã đủ quá đáng, hắn lại đậy nắp hộp cơm lại, cầm lên rồi lắc mạnh theo chiều dọc.

Thứ ghê tởm bên trong chắc hẳn đã trộn đều vào cơm.

Hứa Nguyện: "........."

Ọe—

Chết tiệt!

Nghĩ đến chuyện kiếp trước Chu Kỳ Tinh có lẽ đã ăn loại cơm này từ bao lâu nay, Hứa Nguyện hoàn toàn không thể chịu nổi nữa.

“Thật đúng là loại cặn bã hạ tiện!”

Khương Linh ngơ ngác ngẩng đầu lên, chỉ thấy Hứa Nguyện nhét cả túi chân gà vào tay cô rồi nhanh chóng bước đi.

Khương Linh: “Cậu làm gì—”

Cô ấy vừa quay đầu lại thì thấy Hứa Nguyện đã vén tay áo đồng phục lên, sải bước về phía hai kẻ kia.

Tư Tử Minh, cô từng thấy hắn trong mấy video bóc phốt trên diễn đàn, còn tên kia cũng là học sinh lớp 12A1.

Cùng lúc đó, Tư Tử Minh hoàn toàn không biết Hứa Nguyện đang tiến đến gần, hắn nở nụ cười đắc ý: “Mở ra coi nào, xem có trộn đều chưa.”

Kiều Minh Chí lập tức làm theo nhưng hai người còn chưa kịp nhìn kỹ thì—

Hộp cơm trên tay Kiều Minh Chí bỗng bị một bàn tay thon dài, trắng xanh giật lấy, nhanh đến mức cả hai không kịp phản ứng.

“BỘP!”

Nguyên cả hộp cơm đập thẳng vào mặt Tư Tử Minh.

Không chỉ Kiều Minh Chí đờ đẫn, ngay cả Khương Linh cũng há hốc miệng thành chữ o. Các học sinh xung quanh đang đi ngang qua hay xếp hàng đều sững sờ.

Thậm chí có vài người không nhịn được mà đồng loạt hô lên:

“Vãi thật!”

.........

Tư Tử Minh đứng yên tại chỗ, mắt mở to, cả người cứng đờ vài giây, đến mức không kịp phản ứng.

Nhưng Hứa Nguyện vẫn chưa muốn dừng lại, cô cầm lấy đáy hộp cơm, còn lắc qua lắc lại mấy cái.

Thứ cơm hòa lẫn đàm nhầy nhụa dính chặt vào khuôn mặt hơi béo của hắn, tiếp xúc cực kỳ đầy đủ.

Hứa Nguyện lúc này mới vừa lòng nở một nụ cười: “Sao? Ngon không?”

“Tuy nói lãng phí lương thực là điều đáng xấu hổ nhưng mà cơm của cậu, ngay cả chó đói cũng phải lắc đầu. Đừng có sỉ nhục loài chó.”

Tư Tử Minh giơ tay định đánh vào tay Hứa Nguyện nhưng không ngờ cô nhanh hơn một bước, rụt tay về rồi lùi lại mấy bước.

Mất đi điểm tựa, hộp cơm rơi xuống đất, vỡ tan tành.

Nước canh bắn tung tóe, hạt cơm văng khắp nơi, còn dính đầy lên bộ đồng phục học sinh cao cấp và đôi giày đắt tiền của Tư Tử Minh.

Hắn vội vàng đưa tay lên lau mặt, vừa tức giận ngẩng đầu nhìn chằm chằm kẻ đầu sỏ gây chuyện.

“Mẹ kiếp, mày là ai—”

Đôi mắt dính dầu mỡ của hắn dần dần khôi phục tầm nhìn, khuôn mặt cô gái trước mắt cũng trở nên rõ ràng hơn.

Trước đây, Tư Tử Minh chỉ từng nghe thấy cái tên "Hứa Nguyện" trên xe nhưng hắn chưa từng để tâm xem cô trông như thế nào.

Khi Bạch Đa Đóa cùng mấy người khác bàn luận về cô, hắn cũng không buồn ngẩng đầu, chỉ tập trung vào trò chơi. Sau đó, khi Bạch Đa Đóa dẫn người đi tham quan trường học, hắn chẳng có hứng thú nên không đi theo. Lúc xuống xe, hắn liền tách nhóm ngay lập tức.

Vậy nên, hắn hoàn toàn không biết người trước mặt chính là cái "không có gì tốt đẹp" học sinh lớp 12A10 trong miệng hắn, Hứa Nguyện.

Cô gái trước mặt cao khoảng 1m6, mặc bộ đồng phục trắng đỏ sạch sẽ, áo khoác ngoài hơi mở, để lộ chiếc cổ thiên nga trắng muốt, tinh tế đến mức gần như không thấy nếp nhăn.

Đặc biệt là khuôn mặt nhỏ nhắn, trắng nõn, xinh đẹp rạng rỡ. Dù như đang cười nhưng đôi mắt hồ ly long lanh kia lại ánh lên chút giận dữ nhàn nhạt.

Từ trong mắt cô, Tư Tử Minh như nhìn thấy một ngọn lửa rực cháy, tràn đầy sức sống và tinh thần phấn chấn.

Chỉ cần nhìn một lần, liền không thể rời mắt.

“Mẹ nó... mày...”

Nửa câu đầu vẫn còn giận dữ nhưng nửa câu sau lại yếu dần, như một quả bóng bị xì hơi.

Trong một khắc ấy, Hứa Nguyện suýt tưởng hắn đang lễ phép hỏi tên cô.

Cô đã chuẩn bị tinh thần để đánh một trận nhưng bây giờ lại có chút ngơ ngác.

Chuyện này là sao?

Rút kiếm giữa chừng rồi tự dưng mờ mịt?

Không cam lòng!

Cô đã xắn tay áo lên rồi, không đánh một trận thì làm sao được?

Hứa Nguyện lạnh lùng liếc hắn một cái, giọng điệu thong thả cực kỳ hợp lý: “Tôi cố ý đấy.”

Nhưng kết quả cô chờ đợi không phải là cú đấm của Tư Tử Minh mà là một câu trả lời ôn hòa đến mức không gợn sóng.

Tư Tử Minh: “Ồ, vậy cậu cho tớ xin lỗi.”

Hứa Nguyện: ???

Mọi người: ????

Hứa Nguyện nhìn thấy xung quanh ngày càng có nhiều người vây lại xem, trận này nếu không đánh mà còn bị thầy giáo bắt gặp rồi lên lớp giáo huấn, vậy thì mệt to.

Cô chỉ có thể hung hăng trừng mắt nhìn Tư Tử Minh một cái, lạnh giọng cảnh cáo: “Từ nay về sau tránh xa Chu Kỳ Tinh ra một chút.”

“Thật đúng là có bệnh.”

Nói xong, Hứa Nguyện liền kéo Khương Linh, ngưỡi nãy giờ vẫn đang đứng xem kịch hay, rời khỏi tầm mắt của đám đông.

Trò hề kết thúc, mọi người cũng lục tục tản đi.

Chỉ có Tư Tử Minh vẫn đứng nguyên tại chỗ, ánh mắt đờ đẫn nhìn theo bóng dáng Hứa Nguyện rời đi, chậm rãi hỏi: “Kiều Minh Chí, cô ấy tên là gì?”

Kiều Minh Chí, vốn định lặng lẽ chuồn đi, chỉ có thể căng da đầu trả lời: “Cô ấy là Hứa Nguyện, lớp 12A10. Minh ca, anh đừng chọc vào cô ta, chúng ta không thể động vào.”

Nhưng Tư Tử Minh lại đột nhiên nở một nụ cười kỳ quái, lẩm bẩm một câu: “Đúng gu.”

Kiều Minh Chí: ???

Cái gì mà đúng gu?

Đây mà là đúng gu á?

Mẹ nó, biếи ŧɦái à?!