Tiếng chuông báo tan học của tiết Toán thứ hai vang lên.
Suốt hai tiết học này, Mạc Đại Cường cứ rảnh là lại nhìn về góc bàn đầu tiên.
Ánh mắt ông dừng lại trên người cháu gái bướng bỉnh của mình rất lâu, lông mày nhíu chặt, bởi vì hôm nay Hứa Nguyện quá mức kỳ lạ.
Ngoan, ngoan đến mức không giống con bé chút nào.
Không nghiêng đầu ghé tai tám chuyện, không lười biếng ngủ gật, thậm chí khi ông giảng đến phần trọng tâm, Hứa Nguyện còn gật đầu theo, ra vẻ đã hiểu rõ nội dung bài giảng.
Khi tan học, Mạc Đại Cường cảm động suýt rơi nước mắt.
Chị ơi, Nguyện Nguyện nhà mình lớn rồi, biết suy nghĩ rồi.
Ông đã nói mà, gen nhà họ Mạc ưu tú như vậy, ông và chị gái đều có chỉ số thông minh cao ngất ngưởng, sao có thể để cái gen kém cỏi của gã Hứa mãng phu kia át đi được?
Chờ khi "lão ma đầu" rời khỏi lớp, Khương Linh vội vã ghé sát vào Hứa Nguyện, tò mò hỏi:
“Nguyện tỷ, đề của lão ma đầu em vẫn chưa hiểu lắm.”
Chỉ thấy Hứa Nguyện dừng bút, liếc mắt nhìn tập bài tập trên tay Khương Linh bằng khóe mắt, rất bình tĩnh đáp:
“Tớ cũng không hiểu.”
“Hả?”
Khương Linh sững sờ: “Nhưng vừa nãy chẳng phải cậu gật đầu với lão ma đầu sao?”
“Lúc đó à.”
Hứa Nguyện xoa xoa ấn đường, vẫn bình tĩnh nói tiếp: “Nghe không hiểu nhưng cứ làm bộ là hiểu.”
Khương Linh: “?”
Hứa Nguyện bất đắc dĩ nhún vai: “Lão ma đầu cứ nhìn tớ chằm chằm với ánh mắt tràn đầy kỳ vọng. Nếu tớ mà lắc đầu, chắc ông ấy sẽ chôn sống tớ mất.”
“Chưa biết chừng lát nữa còn nói tớ bôi nhọ gen nhà họ Mạc.”
Khương Linh ngồi cùng bàn với Hứa Nguyện nhiều năm, đương nhiên hiểu rõ chuyện gia đình cô ấy.
Hai anh em nhà họ Mạc, là những người hiếm hoi trong lịch sử Thanh Xa thị đạt thủ khoa cả nước ở cả hai khối Văn và Lý nhưng cha của Hứa Nguyện lại chỉ là một vận động viên đầu óc đơn giản, tứ chi phát triển.
Tuy nhiên, nhờ sự giúp đỡ tận tình của mẹ Hứa, cha Hứa vẫn gắng gượng học được một trường đại học bình thường.
Nhưng mẹ Hứa thì khác, bà có liên tiếp bằng cử nhân, thạc sĩ, tiến sĩ, lại còn là một thiên tài tài chính. Hứa Nguyện và Hứa Hoài, hai anh em, đều được sinh ra khi mẹ họ đang học thạc sĩ.
Tính cách của cha mẹ Hứa khác nhau một trời một vực. Một người chỉ cầu an ổn sống qua ngày, một người có năng lực xuất sắc và tham vọng, luôn muốn vươn lên tầng lớp cao hơn bằng chính nỗ lực của mình, không thể cam tâm chỉ làm người phụ nữ nội trợ.
Sau khi tốt nghiệp tiến sĩ, vì khác biệt quan điểm sống, địa điểm công tác cũng không hợp nhau, một người quá bận, một người quá rảnh, càng ngày họ càng xa cách.
Ly hôn là chuyện tất yếu nhưng điều đáng nói là, người đề nghị ly hôn lại không phải mẹ Hứa mà chính là cha Hứa.
Sau khi ly hôn, vì mẹ Hứa đang trong giai đoạn phát triển sự nghiệp, hoàn toàn không có thời gian chăm sóc con cái nên tòa án đã phán quyền nuôi dưỡng hai anh em cho cha Hứa.
Vì vậy, người em trai Mạc Đại Cường này, có oán khí cực lớn đối với cha Hứa, đồng thời kỳ vọng vào hai đứa nhỏ cũng ngày càng cao, càng nghiêm khắc hơn.
Đặc biệt là Hứa Nguyện, chỉ cần một chút sai sót là bị phạt chép hết bài này đến bài khác. Ông luôn muốn Hứa Nguyện kế thừa danh hiệu trạng nguyên khoa học tự nhiên của mẹ cô.
Nghĩ đến điều này, Khương Linh cũng bất đắc dĩ thở dài, vỗ nhẹ vai Hứa Nguyện rồi nói:
“Cũng may, giả vờ một chút vẫn còn dễ chịu hơn việc bị lão ma đầu bắt chép thơ cổ cả trăm lần.”
Hứa Nguyện nở một nụ cười chua xót, vừa định mở miệng thì chợt cảm thấy một xúc cảm rất nhỏ ở sau lưng.
Như có ai đó nhẹ nhàng chọc vào cô, động tác lại cực kỳ cẩn thận, nhẹ đến mức suýt nữa cô không nhận ra.
Hứa Nguyện lập tức xoay người lại, tốc độ nhanh đến mức khiến thiếu niên đằng sau còn chưa kịp thu về ngón tay thon dài, trắng nõn của mình.
Cô nhướn mày hỏi: “Gì vậy?”
Chỉ thấy Chu Kỳ Tinh khẽ rụt tay về, vội vàng nói:
“Tôi đã giải thích với chủ nhiệm lớp rồi, buổi sáng không cần chép phạt bốn lần nữa.”
Khương Linh nghi hoặc nhìn Hứa Nguyện: “Phạt bốn lần gì vậy?”
Lúc này, Hứa Nguyện nghiêng người, chống tay lên sau đầu, cẩn thận quan sát thiếu niên trầm tĩnh trước mặt.
Thậm chí, vì thấy anh quá ngoan ngoãn, cô còn nổi lên ý xấu, cố ý trêu chọc:
“Nếu lão ma đầu cứ nhất quyết bắt tôi chép thì sao?”
Hứa Nguyện liền thấy đôi mày tinh tế sau chiếc kính râm của Chu Kỳ Tinh hơi nhíu lại như thể anh thật sự đang nghiêm túc suy nghĩ về vấn đề này.
Hứa Nguyện dở khóc dở cười, tiếp tục đùa:
“Tôi bị phạt cũng là vì cậu, hay là cậu chép thay tôi đi?”
Cô chỉ thuận miệng nói đùa một câu, vậy mà Chu Kỳ Tinh lại chẳng hề do dự, nghiêm túc trả lời:
“Được, vậy tôi chép giúp cậu.”
Hứa Nguyện sững lại, câu bông đùa còn chưa kịp nói ra đã mắc kẹt giữa chừng, thậm chí không khí xung quanh cũng thoáng chốc trở nên có chút... lúng túng.
Bên cạnh cô, Khương Linh tròn mắt như chuông đồng, ánh mắt liên tục lướt qua từng biểu cảm nhỏ trên mặt hai người.
Sao cô ấy cứ cảm giác...
Trên người hai người này có chút gì đó... ám muội không thể nói rõ vậy?
Hứa Nguyện xấu hổ ho khan hai tiếng:
“Thôi đi, cậu mà chép bằng chữ nổi giúp tôi thì chắc tôi còn khổ hơn.”
Khương Linh liền thấy Hứa Nguyện ném lại một câu rồi lúng túng quay người đi.
A~~~
Càng không hợp lý nha.
Dựa theo những gì cô ấy biết, đây hẳn là lần đầu tiên tiểu Nguyện Nguyện gặp cái cậu trai đẹp mù này mà?
Nhưng trong lòng Khương Linh suy nghĩ gì, lại vô tình trùng khớp với suy nghĩ của Hứa Nguyện.
Hứa Nguyện vẫn luôn cho rằng kiếp trước Chu Kỳ Tinh thích cô đến mức báo thù tuẫn tình, có lẽ là vì những hành động vô tình của cô trong năm cuối cấp ba khiến cậu ấy nảy sinh tình cảm.
Nhưng bây giờ, hôm nay mới lần đầu gặp mặt, cậu ta đã muốn giúp cô chép phạt thơ cổ? Không hợp lý.
Chẳng lẽ là nhất kiến chung tình?
Ý nghĩ này vừa lóe lên, Hứa Nguyện lập tức muốn tự vả mình hai cái cho tỉnh táo lại.
Cậu ấy mù mà!
Nhất kiến chung tình cái quỷ gì chứ?
Mãi đến khi chuông vào học vang lên, Hứa Nguyện mới vội vàng ngừng mấy suy nghĩ linh tinh, tập trung vào bài giảng.
Cả buổi sáng, hai người không nói thêm câu nào, mãi đến khi chuông tan học vang lên, Hứa Nguyện liền lập tức kéo Khương Linh lao ra cửa lớp.
Đùa sao, chân gà sốt Orleans của lão Lý chỉ trong vòng nửa tiếng là hết sạch, hơn nữa khu dạy học của lớp 12 lại xa nhất so với nhà ăn, chậm chút nữa là chẳng còn gì để ăn.
Hứa Nguyện đã 4-5 năm rồi chưa được ăn, tốc độ nhanh như bay, Khương Linh cũng là dân ham ăn, dù thân hình hơi lớn nhưng bước chân thì không hề chậm lại chút nào.
Đùa gì chứ, cô là mập linh hoạt đấy!
Hai người gần như chạy nước rút trăm mét thẳng đến nhà ăn, đến nơi thì hàng xếp mua chân gà đã kéo dài.
May là vẫn kịp, lúc đến lượt hai người thì vẫn còn hàng, mỗi người chỉ được mua tối đa ba cái, Hứa Nguyện liền mua ba cái rồi tiếp tục xếp hàng lấy cơm.
Cô cúi đầu, vừa đi vừa nhắn tin cho Hứa Hoài bằng cái điện thoại cũ kỹ của trường phát.
Nhưng ngay lúc đó, cô nghe thấy một giọng nói quen thuộc không xa vang lên, tay đang gõ bàn phím bỗng khựng lại.
Là giọng của Tư Tử Minh.
Còn có một giọng nam mà cô cực kỳ ghét, giọng của tên chó săn mới kết giao của Tư Tử Minh, Kiều Minh Chí học sinh lớp 12A1.
Tên này từng thầm yêu Tưởng Kim Dao nhưng tranh không lại Hứa Hoài, vậy là ngoài mặt cười nói vui vẻ, sau lưng lại hại em trai cô mất hai chân.
Hứa Nguyện ngẩng đầu lên, liền thấy Tư Tử Minh đang cầm một hộp cơm đóng gói và một khay inox đầy thức ăn, vẻ mặt khó chịu trò chuyện cùng Kiều Minh Chí.
Kiều Minh Chí cười nịnh nọt: “Minh ca, cơm này là đóng gói cho em gái anh à? Nếu không để em đưa giúp anh nhé?”
Tư Tử Minh cười lạnh, dịch hộp cơm qua một bên: “Đây là cơm mua cho tên mù bên lớp 12A10 đấy, giờ còn muốn đưa giúp không?”
Lời đã nói đến nước này, Kiều Minh Chí cũng chỉ có thể gãi đầu, cười ngượng ngùng: “Đưa chứ, em vẫn đưa.”
Tư Tử Minh cười đầy ác ý: “Được thôi, ăn no rồi hẵng đưa, cho cái thằng đói lâu thêm chút.”
“Được.”
Ngay lúc Hứa Nguyện tưởng Tư Tử Minh đến đây là đủ rồi nhưng cảnh tượng ngay trước mắt lại một lần nữa phá nát tam quan của cô…