Đi dự thính tiết công khai của khoa khác vốn đã đủ lạ, lại còn không cùng chuyên ngành, khá ngại ngùng. Kiều Lộng Khê nghĩ đi nghĩ lại, quyết định kéo cô bạn thân nhất là Dương Hiểu đi cùng.
Dương Hiểu là dân bản xứ, gia cảnh cũng khá giống Kiều Lộng Khê, hai người ngủ giường trên giường dưới, chuyện gì cũng kể cho nhau.
Hôm nay, hai bạn cùng phòng khác phải đi phỏng vấn, trước khi đi còn dặn Dương Hiểu nhớ chụp cho bằng được ảnh người thầm thương của Kiều Lộng Khê.
Kiều Lộng Khê đến lớp sớm nửa tiếng, cố tình chọn ngồi hàng cuối để không ảnh hưởng sinh viên chuyên ngành.
Dương Hiểu thì lén lút cầm điện thoại: “Người thầm thương của cậu mà bước vào thì bảo mình một tiếng nha, chụp lén mới thể hiện nhan sắc chân thật nhất.”
Kiều Lộng Khê ôm trán: “Mình thấy cậu nên cất điện thoại đi thì hơn.”
Người thầm thương của cô đâu phải bạn học, mà là giáo sư giảng bài hôm nay đó!
Dương Hiểu giả vờ không nghe, mắt dán chặt cửa lớp.
Cứ thấy ai có tí nhan sắc là cô lại bấm máy, gửi thẳng vào nhóm phòng.
Kiều Lộng Khê không chịu nói người thầm thương là ai, nên mấy cô nàng cứ đoán bừa.
[Anh chàng cắt tóc ngắn này đẹp trai. Lộng Lộng thích kiểu đó, đúng không?]
[Không đâu, Lộng Lộng chắc thích cái anh tóc mái dài lãng tử, nhìn như idol.]
[Mấy người rõ ràng là đang nói về chính mẫu người của mình. Theo tớ thì Lộng Lộng không thích trai đẹp, bằng chứng là với Thư Đình còn chẳng động lòng cơ mà.]
Kiều Lộng Khê: “…”
Sau một hồi suy đoán, trông cô nàng thật ngốc ngếch.
Rất nhanh sau đó, đến giờ vào lớp.
Thư Nhứ mang giày cao gót bước vào, tay cầm sách và dụng cụ thí nghiệm, phía sau còn có trợ giảng đẩy xe đựng hóa chất.
Hôm nay cô ấy đổi kính, gọng trắng viền kín, trông như kính bảo hộ.
Vừa trí thức lại vừa chuyên nghiệp.
Dương Hiểu cũng tranh thủ bấm thêm tấm: “Sao lại có giáo viên dạy Hóa vừa tinh tế, vừa quyến rũ thế này. Nếu hồi cấp ba mình mà có cô giáo như vậy, chắc đâu đến nỗi môn Hóa lần nào cũng ngáp ngắn ngáp dài.”
Nói xong, cô liền gửi lên nhóm:
[Nhìn này, chính là nữ thần tổng tài lạnh lùng đó!]
[Hộc hộc, đẹp muốn xỉu, ăn đứt mấy cậu trai lúc nãy. Các cậu hôm nay đi học hời to rồi.]
[Ơ, sao tớ thấy khuôn mặt này quen quen… hình như gặp ở đâu rồi?]
Nghe vậy, Dương Hiểu vội phóng to lên. Đúng thật, có cảm giác quen thuộc.
Nhưng ở đâu nhỉ?
Cô còn đang định hỏi Kiều Lộng Khê, thì thấy Kiều Lộng Khê đã lấy vở ra, nghiêm túc ngồi nghe giảng: “Cậu điên à?”
Bọn họ là dân xã hội nhân văn cơ mà!
Kiều Lộng Khê giơ ngón trỏ lên môi: “Suỵt.”
Dương Hiểu lặng lẽ nhắn vào nhóm: [Lộng Lộng điên thật rồi.]
Không thèm nhìn người thầm thương, lại lo chăm chăm nghe Hóa học.
Ban đầu, Dương Hiểu còn nghĩ Kiều Lộng Khê giả vờ nghiêm túc, kiểu gì rồi cũng lén liếc người thầm thương thôi. Thế là cô lén nhìn Kiều Lộng Khê chằm chằm, chỉ chờ bắt được khoảnh khắc đó.
Chỉ cần một ánh mắt liếc ngang thôi, Dương Hiểu cũng đủ biết người thầm thương là ai.
Nhưng rõ ràng, Dương Hiểu đã tính sai.
Kiều Lộng Khê thật sự không liếc nhìn ai.
Cô thật sự đang nghiêm túc nghe giảng.
Dương Hiểu cảm thấy thế giới đảo lộn mất rồi.
Nhưng kỳ diệu thay, từ thời trung học, hễ vào tiết Hóa là Dương Hiểu ngủ gục. Hôm nay lại hoàn toàn tỉnh táo.
Trên bục giảng, Thư Nhứ gương mặt lạnh nhạt, giọng nói trầm ấm pha chút lạnh lẽo. Nhưng cô ấy giảng như kể chuyện, khiến những kiến thức khô khan trở nên sinh động lạ thường.
Đến mức, ngay cả một đứa học xã hội như Dương Hiểu cũng hiểu được.
Cô nắm lấy tay Kiều Lộng Khê, thảng thốt: “Thật thần kỳ, mình nghe hiểu rồi kìa!”
Kiều Lộng Khê nhướng mày, trong lòng trào dâng niềm kiêu hãnh khó tả.
Người mình thích, tất nhiên là phải xuất sắc như vậy.
Dương Hiểu lại nhắn lên nhóm: [Mình thích cô giáo này mất rồi. Nữ thần, nữ thần! Nghe cô giảng bài cứ như được cưng chiều thành trẻ con vậy.]
Thấy tin nhắn, khóe miệng Kiều Lộng Khê giật giật.
Cô vừa tự rước thêm một tình địch về nhà sao?
Thật ra, Dương Hiểu chỉ nói miệng cho vui thôi.
Cô thuộc dạng “tinh thần không hứng thú với nam, thể chất cũng không chấp nhận được nữ”. Nói chung, thích ngắm gái đẹp, nhưng chỉ dừng ở ngắm.
Còn Kiều Lộng Khê trước nay chưa từng nghĩ nhiều về giới tính. Bạn cùng phòng cô ai cũng xinh, nhưng cô chưa bao giờ có cái kiểu “tim đập thình thịch” như Dương Hiểu.
Nếu không phải gặp Thư Nhứ.
Sợ bạn cùng phòng khó tiếp nhận, Kiều Lộng Khê vẫn định chờ thời điểm thích hợp hơn để nói, vòng vo thêm chút.
Giờ nhìn phản ứng của Dương Hiểu, chắc cũng có thể yên tâm phần nào rồi.
“Thật ra…” Cô vừa định mở miệng, thì chuông tan học reo.
Trên bục, Thư Nhứ gọn gàng thu dọn, không chậm trễ một giây.
Tan học, sinh viên kéo nhau ra về.
Thư Nhứ vừa cất đồ, vừa dặn dò trợ giảng vài câu.
Kiều Lộng Khê vẫn ngồi im, chưa vội rời đi.
Dương Hiểu cũng mải tám trong nhóm, chưa đứng dậy.
Chốc lát sau, lớp học đã ít người, Thư Nhứ đưa dụng cụ cho trợ giảng, để anh ta đi trước.
Rồi cô ấy bước thẳng xuống cuối lớp.
Đi về phía Kiều Lộng Khê.
Kiều Lộng Khê tim đập rộn, bất giác mím môi.
Cảm giác này, y hệt cảnh nữ chính trong truyện tranh sắp tỏ tình.
Căng thẳng đến khó thở.
Dương Hiểu cũng vừa chat xong, huých nhẹ vào Kiều Lộng Khê: “Đi chưa? Tớ đói lắm rồi.”
Không nghe thấy tiếng trả lời, cô cau mày ngẩng đầu — liền chạm thẳng vào ánh mắt của Thư Nhứ.
Giật mình, Dương Hiểu suýt nhảy dựng: “Cô ấy… đi về phía mình á?”
Lại gần mới thấy, Thư Nhứ càng xinh động lòng người.
Đứng trước mặt cô, khó ai giữ được bình tĩnh.
Kiều Lộng Khê đứng lên, khẽ gọi: “Thư… Thư lão sư.”
Thư Nhứ tháo kính bảo hộ, ngón giữa nhẹ nhàng đẩy gọng kính, ánh mắt mang vẻ xa cách:
“Thư Đình lát nữa đến đón chị. Nếu em thấy bất tiện, thì hẹn dịp khác nhé.”
Ban đầu hai người đã hẹn cùng ăn trưa, nhưng vì tối nay Thư Nhứ phải đi công tác, nên Thư Đình muốn đưa đón chị mình.
Mà Kiều Lộng Khê lại vừa từ chối Thư Đình, Thư Nhứ nghĩ cô hẳn không muốn ngồi chung bàn.
“À…” Kiều Lộng Khê thất vọng trông thấy.
Nửa tháng không gặp, hôm nay còn chẳng được ăn chung.
Nhưng… cũng chưa hẳn không có cách.
Kiều Lộng Khê: “Vậy… hai người định ăn gì ạ?”
Thư Nhứ: “Lẩu.”
Kiều Lộng Khê quay sang nhìn Dương Hiểu, cô bạn đang tròn mắt kinh ngạc, liền hỏi: “Cậu có muốn ăn lẩu không?”
Dương Hiểu đơ ra, chỉ biết gật đầu.
Trong đầu cô còn loạn lên: sao Kiều Lộng Khê lại quen vị giáo sư này? Mà tại sao Thư Đình lại đến đón vị giáo sư đó?
Khoan đã… cô chợt nhớ ra vì sao thấy quen.
Giống Thư Đình.
Nhưng nếu Thư Đình ngũ quan tinh xảo, thì Thư Nhứ lại lạnh nhạt, đường nét mềm mại hơn, mặt nhỏ nhắn, vì ít cười nên thoạt nhìn hơi lạnh.
Nhưng… rõ ràng, còn đẹp hơn Thư Đình nhiều.
Trong lúc Dương Hiểu còn rối tung suy nghĩ, Kiều Lộng Khê đã lên tiếng: “Vậy cùng đi ăn đi. Em mời.”
Dương Hiểu: …?
Không phải cậu đã từ chối Thư Đình rồi sao?
Định quay lại sao?
Thư Nhứ cũng bất ngờ.
Cô cứ tưởng Kiều Lộng Khê sẽ né tránh việc ngồi chung với Thư Đình.
Thế này thì, có phải Thư Đình còn cơ hội?
Không đoán nổi tâm tư cô gái nhỏ, Thư Nhứ chỉ mím môi, thản nhiên nói: “Tuỳ em.”