Chương 8: Nắm Tay

Kiều Lộng Khê đâu chỉ là ủy khuất.

Thư Nhứ đem cơm Thư Đình nấu cho cô ăn, Kiều Lộng Khê không có lý do gì để oán giận.

Dù gì thì Thư Nhứ đã chăm sóc cô quá nhiều rồi.

Thư Nhứ lại không hiểu vì sao cô bé giận: “Không ngon à?”

Kiều Lộng Khê lắc đầu, thật thà nói: “Em thấy ăn cơm Thư Đình nấu… không ổn lắm.”

Mắt cụp xuống, Thư Nhứ hiểu ra: “Em không cần để tâm quá, em ấy không biết đâu.”

Kiều Lộng Khê hạ thấp giọng: “Em không nói chuyện đó. Em đã từ chối cậu ấy rồi, mà chị đã nói sẽ không gán ghép chúng em.”

Thư Nhứ nghe rõ, cũng hiểu rõ.

Khóe môi cô ấy hơi nhếch lên: “Chị không có ý ghép đôi hai người, tay nghề nấu ăn của Thư Đình cũng thường thôi, chắc chưa đến mức chinh phục được khẩu vị em đâu. Chị chỉ không muốn em lại phải ăn mì gói.”

Không hiểu sao, giọng Thư Nhứ vẫn hờ hững, nhưng Kiều Lộng Khê lại thấy như cô ấy đang dỗ mình.

Trong nháy mắt, tâm tình cô bé bừng sáng, gãi gãi đầu, rồi lại cầm đũa lên.

Thấy cô ăn ngon lành, Thư Nhứ khẽ mím môi.

Rõ ràng cô bé có ranh giới rất rõ ràng, đến cơm của Thư Đình cũng không muốn động, thế mà với mình thì chẳng khách sáo chút nào.

Lẽ nào khác biệt giữa đối xử với nam và nữ?

Ăn xong, Kiều Lộng Khê xung phong rửa bát.

Thư Nhứ không khách khí, vì còn một chồng báo cáo thí nghiệm phải xem trước buổi hướng dẫn luận văn chiều nay.

Kiều Lộng Khê cũng không dám làm phiền, rửa bát xong thì đi thu dọn chăn gối.

Thư Nhứ ngẩng đầu liếc một cái, rồi lại cúi xuống.

Kiều Lộng Khê nhét ga giường vào máy giặt.

Xong xuôi chẳng còn việc gì, cô đứng ngồi không yên, thấy mình nên đi, nhưng lại chẳng nỡ.

Thư Nhứ để ý, hỏi: “Em định về sao?”

Kiều Lộng Khê liếc ra ngoài cửa sổ: “Tuyết ngừng rồi, chắc em nên về thôi.”

Thư Nhứ gấp lại báo cáo thí nghiệm: “Để chị đưa em.”

Ngoài kia tuyết dày, cô ấy không yên tâm để Kiều Lộng Khê về một mình.

Cũng giống như ngày xưa cô ấy chăm sóc Thư Đình vậy.

Kiều Lộng Khê thấy đầu ngón tay Thư Nhứ còn dính mực: “Chị đang bận mà?”

“Không sao, đưa em xong chị đi sang phòng thí nghiệm luôn.” Thư Nhứ đứng dậy, gom hết tài liệu vào túi.

Hôm nay Thư Nhứ mang thêm một chiếc ô, hai người mỗi người một cái, tiện hơn tối qua nhiều.

Nhưng Kiều Lộng Khê lại chẳng vui nổi.

Thư Nhứ trầm lặng quá, chẳng chủ động nói gì, mà hai người lại đi dưới hai chiếc ô riêng, giống hệt người xa lạ.

Kiều Lộng Khê bực mình dậm mạnh chân xuống tuyết.

Nghe động tĩnh, Thư Nhứ quay lại nhìn cô một cái.

Kiều Lộng Khê bị lún xuống, ống quần ướt sũng.

Thư Nhứ đứng trên chỗ cao hơn, chìa tay ra kéo.

Nhìn bàn tay đưa tới, Kiều Lộng Khê khựng lại, rồi cẩn thận nắm lấy.

Tay Thư Nhứ lạnh, không phải cái lạnh do băng tuyết, mà như thể bẩm sinh đã vậy, chạm vào chẳng thấy hơi ấm.

Được kéo lên chỗ cao, Kiều Lộng Khê vẫn chưa buông tay.

Dù lạnh, bàn tay ấy lại mềm mại, nắm rất dễ chịu.

Thấy cô bé mãi không thả, Thư Nhứ ngạc nhiên nhướng mày.

Nhưng Thư Nhứ cũng không nói gì, giữa con gái với nhau nắm tay là chuyện bình thường, trong phòng thí nghiệm cô ấy vẫn hay thấy nữ sinh đi cùng nhau tay trong tay, chắc cũng chỉ là một cách thể hiện thân thiết thôi.

Đường tuyết dày, nắm tay dìu nhau đi, xem ra cũng ổn.

Thấy Thư Nhứ không khó chịu, Kiều Lộng Khê thầm vui mừng.

Cô khẽ cọ vai vào Thư Nhứ, hỏi: “Thư lão sư, cuối tuần cũng có lớp sao?”

“Ừ, chị hướng dẫn vài nghiên cứu sinh.” Giọng điệu của Thư Nhứ vẫn thế, lạnh nhạt, nhưng lại có hơi ấm ẩn bên trong.

Như thể với cả thế giới cô ấy đều vậy – dửng dưng, nhưng không phải vô tình.

Kiều Lộng Khê có thể tưởng tượng dáng vẻ cô ấy trên lớp.

Và lại càng muốn tự mình chứng kiến.

“Thư lão sư.” Kiều Lộng Khê nhớ lại nỗi băn khoăn tối qua, thấy mình lo lắng thật thừa.

“Nếu có dịp em có thể dự thính lớp của chị không?” Cô vẫn muốn đợi Thư Nhứ tan lớp.

Thư Nhứ nghiêng đầu nhìn: “Nghe hiểu chứ?”

Bài giảng của Thư Nhứ khó, ngay cả sinh viên chuyên ngành cũng nhiều khi mù mờ.

Kiều Lộng Khê thành thật lắc đầu: “Nghe không hiểu đâu.”

Cô vốn là dân xã hội.

Khóe môi Thư Nhứ hơi cong, như đang cười.

Nhưng không nói đồng ý hay từ chối.

Con đường về ký túc xá bỗng ngắn lại, mới nói được đôi câu, Kiều Lộng Khê đã thấy cổng nhà mở toang trước mắt.

Thư Nhứ cũng rút bàn tay bị cô nắm ra: “Đến rồi.”

Kiều Lộng Khê hụt hẫng xoa mấy ngón tay.

Sao lại đến nhanh thế?

Thấy cô mặc chưa đủ ấm, Thư Nhứ nói: “Lên đi.”

Kiều Lộng Khê quyến luyến: “Nhớ nhé, lần sau nhất định em sẽ mời chị ăn cơm.”

Lại là ăn cơm.

Thư Nhứ không từ chối: “Đợi trời ấm đã.”

Dạo này cô ấy rất bận.

Kiều Lộng Khê cười tươi: “Vâng.”

Thật là mong chờ.

Cô vẫy tay chào, rồi chạy lên lầu.

Đến khung cửa sổ hành lang, cô dừng lại, lén nhìn theo bóng Thư Nhứ rời đi.

Thư Nhứ bước đi chậm rãi, theo lối mà hai người vừa đi qua, dần dần khuất khỏi tầm mắt Kiều Lộng Khê.

Cô ấy vừa mới đi, Kiều Lộng Khê đã thấy nhớ.

Khẽ thở dài, cô trở lại ký túc.

Các bạn cùng phòng ùa ra: “Sao rồi, sao rồi?”

Kiều Lộng Khê đặt túi xuống ghế: “Tới hẹn người ta lần sau ăn cơm, người ta nói đợi thời tiết ấm, chắc cũng sắp rồi nhỉ, dù gì cũng đã giữa tháng 3.”

Dự báo thời tiết nói rằng trời sẽ ấm lên khi tuyết tan.

Cũng có nghĩa là, đợi tuyết tan, cô sẽ lại được gặp Thư Nhứ.

Bạn cùng phòng bình luận: “Người thầm thương của cậu đúng là kiểu… bà mẹ bỉm cấp độ đại thần.”

Kiều Lộng Khê không phủ nhận.

Có lẽ vì Thư Nhứ quen chăm sóc Thư Đình từ nhỏ, nên thành thói quen.

Nhưng mỗi khi Thư Nhứ chăm sóc mình, Kiều Lộng Khê lại cảm thấy người này ấm áp đến lạ, thích đến phát cuồng.

Cô thật sự rất muốn trở thành bạn gái của Thư Nhứ.

Không phải vì thích được Thư Nhứ chăm sóc, mà chính cô cũng muốn chăm sóc Thư Nhứ. Cô cảm thấy Thư Nhứ rất cần điều đó – dưới vẻ ngoài mạnh mẽ, hẳn là có một tâm hồn khao khát có người san sẻ gánh nặng cùng mình.

Kiều Lộng Khê tra dự báo thời tiết, tuần sau trời sẽ bắt đầu ấm dần lên.

Cô nhắn cho Thư Nhứ: [Chị về đến nơi chưa?]

Thư Nhứ: [Ừ.]

Kiều Lộng Khê: [Tuần sau trời ấm rồi, em lại không có tiết. Em muốn đến nghe chị giảng, tiện thể mời chị ăn cơm.]

Thư Nhứ không trả lời thêm.

Tim Kiều Lộng Khê bắt đầu run rẩy.

Cô đã nhiều lần rủ Thư Nhứ gặp mặt, dù Thư Nhứ tính tình tốt đến đâu, cũng phải cảm thấy phiền rồi chăng?

Lúc mời dưới ký túc, Thư Nhứ còn chưa cho câu trả lời dứt khoát. Giờ cô lại nhắn tiếp, nghe có vẻ rất không đúng mực và ngang ngược.

Kiều Lộng Khê do dự, định nhắn thêm rằng: nếu không tiện thì thôi cũng được.

Nhưng đúng lúc đó, Thư Nhứ trả lời: [Tuần sau chị đi công tác.]

Hóa ra là vậy sao?

Kiều Lộng Khê thở phào: [Vậy… bao giờ chị về ạ?]

Thư Nhứ: [Chắc tháng sau.]

Đợt trao đổi học thuật của trường, ít nhất nửa tháng.

Nhưng tháng sau, Kiều Lộng Khê cũng tốt nghiệp rồi, phải rời khỏi trường.

Chẳng lẽ, cô sẽ chẳng còn cơ hội nhìn thấy Thư Nhứ đứng lớp nữa sao?

Cô rầu rĩ đặt điện thoại xuống, gục trên bàn một lúc.

Điện thoại lại rung lên.

Kiều Lộng Khê uể oải cầm lên nhìn, mắt lập tức sáng bừng.

Thư Nhứ: [Thứ Hai có tiết công khai, em có thể tới dự thính.]