Chương 7: Ấm Ức

Thư Đình sững lại, không ngờ bị chị dội gáo nước lạnh: “Tại sao?”

Thư Nhứ: “Cảm giác thôi.”

Kiều Lộng Khê hôm đó đã nói rất rõ ràng: cô không có cảm giác với Thư Đình.

Mà chuyện “không có cảm giác”, Thư Nhứ hiểu hơn ai hết.

Từ nhỏ tới lớn, người theo đuổi cô ấy không ít. Nhưng không phải cứ đủ xuất sắc, hay đủ chân tình là có thể khiến người khác rung động.

Thư Đình mím môi, im lặng, nhưng trong lòng vẫn chưa muốn từ bỏ.

Thư Nhứ biết tính em trai, cũng không khuyên thêm.

Về tới căn hộ, Thư Đình phủi tuyết trên người, nói: “Chị đi tắm đi, áo khoác toàn tuyết, để em giúp chị xử lý.”

“Ừ.” Thư Nhứ cởϊ áσ khoác đưa em trai, rồi đi vào phòng.

Thư Nhứ xả đầy nước nóng trong bồn, ngâm mình một lát. Vai và bắp chân hơi lạnh, chắc do ở ngoài tuyết quá lâu.

Sau khi cơ thể dần ấm lại, Thư Nhứ khoác áo choàng tắm.

Thư Đình gõ cửa: “Chị ơi, em nấu sẵn trà gừng rồi, em để ngoài cửa nhé.”

“Được.” Thư Nhứ mở cửa, bưng ly trà gừng vào uống.

Rồi bật máy tính chấm bài, đến nửa đêm, Kiều Lộng Khê nhắn tin hỏi trong tủ lạnh có đồ gì ăn không.

Vì Thư Nhứ bị hạ đường huyết, trong tủ vẫn thường có ít đồ ngọt, như socola.

Thư Nhứ: [Bữa tối không ăn đủ no à?]

Kiều Lộng Khê: [Một chút thôi.]

Kèm thêm icon mặt tủi thân.

Cũng phải, quán sushi hôm nay vị nhạt, ăn mấy miếng cô đã thấy chán.

Đêm khuya đói không ngủ nổi, tuyết lớn lại chẳng gọi được đồ ăn, Kiều Lộng Khê đành lục tủ lạnh của Thư Nhứ.

Dù không nhiều, nhưng có còn hơn không.

Thư Nhứ: [Em cứ ăn đi.]

Kiều Lộng Khê vui vẻ nhắn lại: [Cảm ơn chị, mai em sẽ mua bù cho chị.]

Thư Nhứ: [Không cần, để đó cũng quá hạn thôi.]

Kiều Lộng Khê gửi họi thoại, giọng nói ngọt ngào: “Thế cảm ơn chị nha.”

Cô vừa bóc socola vừa cười tủm tỉm, ăn vào lại thấy càng ngọt.

Ăn được vài miếng thì chợt nghe tiếng gõ cửa.

Tim cô giật thót, nhớ tới mấy vụ tin tức kinh dị trong ký túc xá.

Chỉ hai tiếng gõ, bên ngoài vang lên giọng nữ: “Em là học trò của cô Thư phải không? Cô nhờ chị mang đồ ăn tới cho em, đừng sợ nhé, chị treo ở tay nắm cửa rồi, lát nữa ra lấy.”

Nói xong, tiếng bước chân xa dần.

Kiều Lộng Khê chờ một lúc, xác nhận ngoài hành lang yên ắng, mới hé cửa.

Quả nhiên trên tay nắm treo túi nhựa, bên trong có mì gói, gừng và đường đỏ.

Cách kết hợp lạ lùng, cô mang vào phòng, khóa cửa rồi nhắn Thư Nhứ: [Chị nhờ người mang cho em sao?]

Thư Nhứ: [Nấu trà gừng uống đi.]

Kiều Lộng Khê mừng rỡ suýt nhảy cẫng.

Thư Nhứ thật sự quan tâm cô.

Kiều Lộng Khê nhắn lại: [Nhưng chẳng phải chị bảo không được nấu ăn sao?]

Thư Nhứ: [Đun nước thì được.]

Người này luôn nói năng ngắn gọn, lạnh nhạt mà lại ấm áp đến lạ, khiến người ta chỉ muốn tiếp tục chuyện trò mãi.

Kiều Lộng Khê vừa đun nước vừa ôm điện thoại cười ngốc nghếch.

Ăn xong mì gói, rửa mặt lần nữa, cô nằm xuống giường, nhắn: [Cảm ơn chị, mì gói thơm quá.]

Thư Nhứ: [Không có gì, ngủ sớm đi.]

Đã gần rạng sáng.

Ngày mai là thứ Bảy, Kiều Lộng Khê còn định thức thêm một chút: [Sao Thư lão sư còn chưa ngủ muộn thế này?]

Thư Nhứ: [Chấm bài, soạn giáo án.]

Bận thật.

Kiều Lộng Khê bỗng thấy mình đã làm phiền Thư Nhứ không ít: [Có phải em làm phiền chị không?]

Nếu không, thì sau khi tan lớp, lẽ ra Thư Nhứ sẽ ăn qua loa ở trường rồi về nhà làm việc.

Giờ còn phải phân tâm để chăm sóc cô.

Thư Nhứ: [Không phải.]

Chỉ thế thôi, không nói thêm gì nữa.

Qua điện thoại, Kiều Lộng Khê chẳng thể nào đoán được cảm xúc của Thư Nhứ, hai chữ ngắn ngủn ấy nghe chẳng đủ sức thuyết phục, thế nên cô không dám làm phiền nữa, liền quay sang trút hết lo lắng vào nhóm chat với bạn cùng phòng:

[Xong rồi, xong rồi, tớ cảm giác như đã làm phiền người ta, phải làm sao đây?]

Mấy cô bạn cùng phòng cũng chưa ngủ, từng người nhảy ra đáp: [Sao thế?]

Kiều Lộng Khê: [Người ta bận lắm, liệu có thấy tớ phiền phức không?]

Bạn cùng phòng: [Nếu người ta có thiện cảm với cậu, sẽ không thấy phiền đâu. Nhưng nếu không, thì đúng là sẽ thấy phiền thật. Lần sau gặp thì thử thăm dò xem.]

Kiều Lộng Khê: [Thăm dò thế nào?]

Bạn cùng phòng: [Thì nói mấy câu mập mờ, xem người ta phản ứng sao. Hoặc là đi đợi người ta tan lớp, cố ý để người ta nhìn thấy, xem có hay nhìn cậu không.]

Mập mờ?

Đợi?

Kiều Lộng Khê nghĩ ngợi một lúc, cảm thấy cách thứ hai hợp lý hơn.

Còn nếu nói lời mập mờ với Thư Nhứ, chưa chắc cô ấy đã hiểu ra là cái kiểu tình cảm đó, dù gì thì ranh giới giữa con gái với nhau cũng khá mờ nhạt.

Nhưng nếu đến đợi Thư Nhứ tan lớp, thì chắc chắn cô ấy sẽ chú ý, nhỉ?

Cô đã có sẵn thời khóa biểu của Thư Nhứ rồi.

Nghĩ xong, Kiều Lộng Khê đặt điện thoại xuống, cuộn mình trong chăn ngủ một giấc yên lành.

Hôm sau cô ngủ đến tận trưa mới dậy, vừa duỗi lưng vừa đánh răng, tay kéo rèm cửa.

Ngoài kia tuyết đã ngừng rơi, nhưng vẫn còn dày đặc, trông khá sâu.

Rửa mặt xong, thay quần áo, Kiều Lộng Khê chuẩn bị đi tìm cái gì ăn.

Điện thoại bất ngờ reo.

Cô mở ra, thấy tin nhắn của Thư Nhứ: [Ăn cơm chưa?]

Kiều Lộng Khê vội đáp: [Em đang chuẩn bị đi ăn.]

Thư Nhứ: [Thế đợi chút, chị đang trên đường qua.]

Kiều Lộng Khê mỉm cười, mắt cong cong: [Vâng.]

Chừng mười mấy phút sau, Thư Nhứ đến nơi.

Kiều Lộng Khê mở cửa đón.

Thư Nhứ tay xách hộp cơm gia đình, trên quần áo vẫn còn dấu tuyết.

Kiều Lộng Khê ngạc nhiên: “Chị sao lại đến đây?”

Thư Nhứ liếc cô một cái, ánh mắt như muốn nói: Đây vốn là nhà tôi.

Kiều Lộng Khê vội giải thích: “Ý em là, sao chị lại mang cơm đến cho em?”

“Đường tuyết chặn, nhiều hàng quán đóng cửa.” Thư Nhứ không nói thẳng, nhưng Kiều Lộng Khê nghe ra được – là cô ấy sợ mình bị đói.

Niềm vui rộn ràng trong lòng, Kiều Lộng Khê nhanh nhẹn lấy bát đũa ra, cô hỏi: “Thư lão sư đã ăn chưa?”

Thư Nhứ lắc đầu.

Sáng nay Thư Nhứ bận việc trong phòng thí nghiệm, đi thẳng từ đó đến đây.

Kiều Lộng Khê chủ động kéo ghế cho cô ấy ngồi, ra dáng như chủ nhà vậy.

Ngạc nhiên trước sự nhanh nhẹn ấy, Thư Nhứ liếc nhìn một cái, nhưng cũng không nói gì.

Bàn ghế trong phòng nhỏ thôi, hai người ngồi đối diện, gần gũi hơn ở quán sushi nhiều.

Trong hộp cơm toàn là món ăn gia đình, không giống đồ mua ngoài, Kiều Lộng Khê nếm thử một miếng, càng chắc chắn.

Cô ăn vội mấy miếng cơm, rồi khen: “Ngon quá, là Thư lão sư tự nấu sao?”

Thư Nhứ chậm rãi động đũa: “Không, là Thư Đình nấu.”

Đũa Kiều Lộng Khê khựng lại, trong mắt ánh lên vẻ tổn thương.

“Tại sao chị lại mang cơm do cậu ấy nấu cho em ăn?” Có phải muốn cô nhìn thấy điểm tốt của Thư Đình, cho cậu ấy thêm cơ hội sao?

Rõ ràng đã nói sẽ không se duyên cho cô với Thư Đình cơ mà.

Miệng thì nói không, hành động lại là khác?

“Chị lâu rồi không nấu cơm, đều do Thư Đình nấu cho chị.” Từ khi Thư Đình học cấp hai, Thư Nhứ đã rất ít khi vào bếp.

Mang cơm đến cho Kiều Lộng Khê, thực ra chẳng có ý gì khác.

Dù sao cô đang ở nhờ chỗ mình, Thư Nhứ vẫn phải có trách nhiệm.

Nhưng có lẽ cô bé đã thấy tủi thân?