Chương 6: Ngủ Nhờ

Thời gian trông ngóng luôn dài lê thê. Cuối cùng cũng đến thứ Sáu, Kiều Lộng Khê dậy sớm, trang điểm kỹ, còn nhờ bạn cùng phòng chọn trang phục.

Cô vốn không giỏi phối đồ.

Bạn cùng phòng biết cô đi gặp người thầm thương nên hỏi rất nghiêm túc: “Người thầm thương của cậu thích phong cách gì?”

Kiều Lộng Khê nhớ đến chiếc khăn quàng: “Ừm… người đó thích ấm áp.”

Bạn cùng phòng: “…”

Lát sau, cô nàng nhận xét: “Thật sự chỉ hơn cậu có vài tuổi thôi à? Nghe y hệt mẹ tớ vậy.”

Kiều Lộng Khê lè lưỡi.

Đúng là, Thư Nhứ chỉ lớn hơn cô bảy tuổi, nhưng giống như đã nuôi một đứa trẻ khôn lớn. Thế nên khí chất có chút giống người lớn trong nhà cũng là bình thường.

Ngoài trời tuyết vẫn rơi, bạn cùng phòng sợ cô bị lạnh nên phối cho cô một chiếc áo phao trắng sữa bằng len lông cừu cùng quần ống rộng nhung đen có lót giữ nhiệt. Vẫn là phong cách dễ thương, khiến gương mặt trắng trẻo của cô càng thêm động lòng người.

Trước khi đi, bạn cùng phòng còn xoa đầu cô, dỗ dành như trẻ nhỏ: “Cố lên nhé, nếu theo được thì theo, không được thì ăn cho nhiều vào.”

Kiều Lộng Khê bật cười.

Đạp xe đến tiệm sushi, cô nhắn cho Thư Nhứ hỏi cô ấy tới đâu rồi.

Không thấy trả lời.

Trước đó cô từng tìm hiểu, biết Thư Nhứ thường hướng dẫn nghiên cứu sinh, bình thường khá bận, tan lớp cũng không chuẩn giờ.

Kiều Lộng Khê không vội, cứ đứng chờ ngoài cửa.

Lúc cô tới thì trời vẫn sáng, chẳng bao lâu đã sụp tối, tuyết rơi dày đặc, gần như muốn chôn lấp cả người.

Đến mức bây giờ có muốn về cũng không về nổi.

Ông chủ quán thấy vậy mở cửa mời cô vào ngồi, nói không gọi món cũng được, bên trong ấm áp hơn.

Kiều Lộng Khê nhìn cơn tuyết cuốn cuộn ngoài trời, đoán Thư Nhứ đến cũng phải mất một thời gian, nên không từ chối, tươi cười cảm ơn.

Khoảng hai tiếng sau, Thư Nhứ mới nhắn lại: [Xin lỗi, chị quên mất.]

Cuộc hẹn vốn định từ đầu tuần, mấy hôm nay Kiều Lộng Khê không nhắc lại, hôm nay cô ấy lại bận làm thí nghiệm, quá mải mê nên đã quên.

Ngoài trời tuyết lớn, Thư Nhứ hỏi: [Em đã về ký túc chưa?]

Kiều Lộng Khê gửi một sticker chó con ấm ức: [Vẫn chưa, không về được.]

Thư Nhứ: [Ăn cơm tối chưa?]

Kiều Lộng Khê gửi sticker chó con lắc đầu.

Thư Nhứ: [Đợi chị một chút.]

Tuyết dày, xe không đi nổi, Thư Nhứ bung dù đi bộ đến quán.

Trong quán vắng tanh, chỉ còn Kiều Lộng Khê ngồi bên cửa sổ, gục đầu lên bàn, lặng lẽ chờ đợi.

Y hệt cái sticker cô gửi.

Thư Nhứ nhìn lâu thêm vài giây, mới đẩy cửa bước vào.

Kiều Lộng Khê lập tức ngồi thẳng dậy: “Thư lão sư.”

“Xin lỗi.” Thư Nhứ đặt dù xuống, lại nói thêm một câu xin lỗi nữa.

Bắt cô chờ tận hai tiếng, quả thật có chút áy náy nói: “Em gọi món đi, lần này chị mời.”

Kiều Lộng Khê đảo mắt, cười ranh mãnh: “Vâng.”

Như thế thì lần sau cô lại có lý do hẹn gặp rồi.

Thư Nhứ ngồi đối diện, gọi thêm một ly nước ấm.

Kiều Lộng Khê chọn vài món mình muốn ăn, rồi đặt phiếu giảm giá vào tay Thư Nhứ.

Thấy cô lén lút như ăn trộm,Thư Nhứ bất giác khẽ nhếch môi.

Có lẽ hiểu được vì sao em trai lại thích cô gái này đến vậy.

Rất nhanh, sushi được bưng lên. Kiều Lộng Khê ăn vài miếng, rồi ghé sát, hạ giọng nói nhỏ với Thư Nhứ: “Cũng không ngon bằng mẹ em nấu.”

Cô chẳng biết nấu ăn, từ nhỏ đến lớn đến mì gói cũng chưa từng nấu. Bố mẹ lại chiều, nên trước khi lên đại học, cô vẫn ngây ngô tưởng rằng cơm ở đâu cũng ngon như ở nhà.

Kết quả, hết lần này đến lần khác bị hiện thực vả mặt.

Nhưng cùng Thư Nhứ ngồi ăn, hương vị nhạt nhẽo cũng thành ngọt ngào.

Thư Nhứ chỉ khẽ ngẩng mắt, không đáp.

Cô ấy đã sớm quên hương vị cơm mẹ nấu rồi.

Ăn được vài miếng, gần xong thì Thư Đình nhắn tin báo tin vui: [Em đã qua vòng phỏng vấn.]

Thư Nhứ bấm ghi âm, giọng nhàn nhạt: “Ừ, chúc mừng nhé.”

Cô ấy đối xử với em trai mình với thái độ rất chuyên nghiệp.

Thư Đình nhắn hỏi chị gái đang ở đâu.

Thư Nhứ liếc nhìn Kiều Lộng Khê đang chăm chú chọn sushi ở đối diện, ngón tay gõ trên bàn phím: [Ăn cơm.]

Không nói là cùng ai.

Thư Đình: [Tuyết lớn thế này, để em qua đón chị nhé.]

Thư Nhứ không trả lời ngay, mà hỏi Kiều Lộng Khê: “Lát nữa em định về thế nào?”

Kiều Lộng Khê nhìn ra ngoài cửa kính: “Đợi tuyết ngừng rồi em đi bộ về vậy.”

Ước chừng sẽ khá muộn.

Năm nay mùa tuyết kéo dài đặc biệt, rõ ràng đã giữa tháng Ba rồi.

Thư Nhứ suy nghĩ, rồi nhắn cho Thư Đình: [Để sau đi, đợi tuyết ngừng đã.]

Thư Đình: [Dự báo thời tiết nói tuyết sẽ rơi suốt đêm, chắc là trận cuối cùng của mùa đông này rồi.]

Trận cuối cùng sao?

Thư Nhứ đặt đũa xuống, ánh mắt dần dần hướng ra ngoài cửa sổ.

Tuyết quả thực chẳng có dấu hiệu dừng lại.

Cô ấy lại hỏi Kiều Lộng Khê: “Nếu không ngừng thì sao? Em tính về kiểu gì?”

“Ừm…” Kiều Lộng Khê lộ vẻ khó xử.

Nơi này cách trường không quá xa nhưng đi bộ về cũng mất thời gian, mà giờ trời đã tối, tuyết còn rơi dày, thật sự không an toàn.

Thư Nhứ nhìn đồng hồ, đã gần tám giờ tối, cô ấy nói:

“Trong khu ký túc của giáo viên có một phòng ngay phía sau, nếu em không ngại thì có thể ở nhờ một đêm.”

Đôi mắt Kiều Lộng Khê sáng bừng.

Không ngại, tất nhiên không ngại rồi.

Cô khẽ hỏi: “Thế còn chị thì sao?”

Ký túc giáo viên là phòng đơn, hai người ở chắc chắn không tiện.

“Không sao, Thư Đình sẽ qua đón chị.” Thư Nhứ dùng phiếu giảm giá mà Kiều Lộng Khê đưa để thanh toán bữa ăn.

Ra đến cửa, cô mới nhắn lại cho Thư Đình, bảo nửa tiếng nữa hãy tới ký túc xá đón.

Căn hộ cô ấy mua cũng gần trường, bình thường Thư Đình ở ký túc, cuối tuần hai chị em sẽ về căn nhà cũ của bố mẹ để lại.

Thư Nhứ không thích ở ký túc giáo viên lắm, cách âm kém, nhưng để phòng bất trắc, cô ấy vẫn để sẵn vài món đồ dùng cá nhân và bộ đồ giặt sạch trong đó.

Cạnh đó có cửa hàng tiện lợi, Thư Nhứ mua thêm một chiếc ô, rồi đợi Kiều Lộng Khê thu dọn xong bước ra. Cô ấy bung ô, nghiêng về phía Kiều Lộng Khê.

Cửa hàng chỉ bán loại ô trong suốt nhỏ nhỏ, nhìn như tuyết rơi xuống là sẽ chạm ngay lên đầu Kiều Lộng Khê.

Cô vô thức áp sát gần Thư Nhứ, nhưng cảm giác lạnh buốt tưởng chừng sẽ ập đến lại chẳng hề xuất hiện.

Tay Thư Nhứ đưa về phía cô, chiếc ô cũng nghiêng hẳn sang che cho cô.

Tuyết đều bị ngăn ở ngoài.

Kiều Lộng Khê chớp mắt, ngước nhìn những bông tuyết bám trên tóc và vai Thư Nhứ.

Thư Nhứ chẳng để tâm, chỉ nói: “Đi thôi.”

“Vâng.” Kiều Lộng Khê bước nhanh theo sau.

Trong màn đêm, hai người lặng lẽ bước đi, không ai lên tiếng.

Kiều Lộng Khê lại cảm thấy chưa bao giờ lòng mình được bình yên đến thế.

Ký túc xá giáo viên ở tầng ba, không có thang máy, cả hai đi bộ lên.

Bố cục hành lang khá giống ký túc sinh viên, vài bước lại có một cánh cửa. Mở cửa ra bên trong là phòng đơn, có bếp, nhà vệ sinh, lại thêm vách ngăn.

Căn phòng rất sạch sẽ nhưng lạnh lẽo, nhìn qua là biết không có người ở thường xuyên.

“Đồ dùng cá nhân loại một lần để trong tủ phòng vệ sinh.” Thư Nhứ giới thiệu qua, dặn thêm: “Đừng nấu ăn, phòng nhỏ dễ ám mùi dầu khói.”

Kiều Lộng Khê gật đầu liên tục, mắt long lanh như chú chuột nhỏ, chăm chú dõi theo Thư Nhứ.

Bị ánh mắt đó nhìn chằm chằm, Thư Nhứ có chút không quen, chỉ nhắc thêm vài câu rồi rời đi.

Kiều Lộng Khê đứng ở cửa tiễn cô ấy.

Đợi Thư Nhứ đi khỏi, cô lập tức chạy vào đánh răng rửa mặt, rồi lao ngay lên giường của Thư Nhứ.

Ga giường mới thay, phảng phất mùi nước giặt, thoang thoảng hương hoa hồng và tuyết tùng, giống hệt mùi hương trên người Thư Nhứ.

Kiều Lộng Khê vùi đầu vào gối, tưởng tượng dáng vẻ Thư Nhứ từng nằm ở đây, tim đập “thình thịch, thình thịch”.

Thì ra thích một người là như vậy.

Trong lòng ngập tràn phấn khích, cô gửi tin nhắn vào nhóm bạn cùng phòng, bảo tối nay sẽ không về.

Cả nhóm lập tức náo loạn:

[Hai người mới quen bao lâu mà đã ở lại rồi? Tự trọng chút đi!]

[Không ổn đâu, thật sự không ổn. Cậu ở đâu, bọn tớ qua đón.]

Kiều Lộng Khê tắt đèn, cuộn trong chăn gõ chữ: [Không ở cùng, chỉ cho tớ mượn chỗ ngủ thôi. Tuyết dày chặn đường, về xa lắm.]

Khi đi gặp Thư Nhứ thì chẳng thấy xa, nhưng gặp xong rồi, lại thấy đường về xa quá chừng.

Các bạn cùng phòng yên tâm hơn:

[Vậy thì người đó cũng tạm ổn, nhưng không chắc có giả vờ không. Cậu nhớ quan sát thêm, đừng để bị tình cảm che mắt.]

Kiều Lộng Khê: [Ừ, sẽ thế.]

Thực ra chắc chắn là không đâu.

Quan sát gì chứ, Thư Đình còn được bạn cô khen ngợi, thì Thư Nhứ sao có thể kém hơn?

Kiều Lộng Khê cười thầm, vui đến mức lăn qua lăn lại trên giường Thư Nhứ.



Phía bên kia, Thư Nhứ xuống lầu, liền thấy Thư Đình đang chờ.

Cậu cầm ô đen, thấy chị ra vội vàng tiến lại, nghiêng ô về phía chị, hỏi:

“Hôm nay sao chị lại ở ký túc giáo viên?”

Thư Nhứ: “Cho một học trò ở nhờ.”

Chiếc ô mới mua đã để lại cho Kiều Lộng Khê, Thư Nhứ tay trống, đút cả hai tay vào túi áo.

Nhìn lớp tuyết gần ngập tới đầu gối, Thư Nhứ nhớ lại năm bố mẹ vừa mất.

Năm đó tuyết cũng rơi dày khủng khϊếp. Thư Đình mới mười tuổi, chậm lớn, chỉ cao tới ngang eo chị. Vừa bước ra tuyết đã lún hẳn, ngã dúi dụi, chưa kịp kêu cứu.

Thư Nhứ hoảng hốt lao đến, thấy khuôn mặt em trai đỏ bừng vì lạnh, run lẩy bẩy, nhưng vẫn cố an ủi: “Chị ơi, em sẽ sớm cao lên thôi. Chị đừng lo, cũng đừng bỏ rơi em.”

Cô ấy ôm lấy em khóc nức nở, hứa sẽ không bao giờ bỏ mặc cậu.

Việc chăm sóc Kiều Lộng Khê bây giờ, thật ra chỉ là phản xạ tự nhiên của Thư Nhứ. Bao năm chăm lo cho Thư Đình, sự phản xạ ấy đã ăn sâu vào xương tủy.

Thoáng chốc, Thư Đình đã cao đến một mét tám, hơn chị gái cả cái đầu, bắt đầu che ô cho chị.

So với trước kia, cuộc sống hiện tại nhẹ nhõm hơn biết bao.

Thư Nhứ cũng rất trân trọng. Bởi vậy khi nghe em nói mình thích một cô gái, phản ứng đầu tiên của cô ấy là lo lắng.

Lo rằng mình và cô gái đó không hợp, sẽ xảy ra mối quan hệ kiểu “mẹ chồng – nàng dâu” đầy căng thẳng.

Giờ thì thấy, Kiều Lộng Khê và cô khá hợp nhau.

Không nói với Thư Đình chuyện Kiều Lộng Khê đang ở đây, là bởi Thư Nhứ không muốn can thiệp vào chuyện tình cảm của em trai. Chẳng có cô gái nào thích kiểu bị người lớn “gán ghép” cả.

Thư Đình thì rất hào hứng, bảo luận văn đã xong, giờ muốn dồn sức theo đuổi Kiều Lộng Khê.

Thích cô gái này đã hơn nửa năm, cậu không muốn dễ dàng từ bỏ.

Thư Nhứ cúi đầu, cảm nhận lớp tuyết lạnh quét qua bắp chân.

Cô hờ hững đáp: “Chị thấy em không có nhiều cơ hội đâu.”