Trong lòng Kiều Lộng Khê bỗng trào lên một niềm vui nho nhỏ.
Ban đầu cô còn lo Thư Nhứ sẽ tìm cách gán ghép cô với Thư Đình.
Hôm nay rủ Thư Nhứ đi ăn, cô còn một lý do khác.
Thư Đình từng nói chị gái chưa kết hôn, nhưng không biết có đang quen ai không.
Chuyện riêng của Thư Nhứ, hình như Thư Đình cũng chẳng rõ.
Kiều Lộng Khê muốn chủ động tấn công, nhưng trước hết phải xác định rõ: Thư Nhứ có bạn trai chưa… hay là bạn gái.
Cả bữa ăn cô đều quan sát, muốn xem Thư Nhứ có nhận tin nhắn của ai không.
Nhưng từ lúc tan lớp đến lúc ăn xong, Thư Nhứ chưa hề đυ.ng đến điện thoại.
Có vẻ như hoàn toàn không có người đang tìm hiểu.
Trong lòng Kiều Lộng Khê càng thêm vui sướиɠ.
Ra khỏi nhà hàng, Thư Nhứ hỏi cô đi thế nào.
Kiều Lộng Khê chỉ vào xe đạp công cộng dựng khắp trong trường: “Em đi xe đạp tới, thì đạp xe về thôi.”
Thư Nhứ gật đầu, giống như lần trước, đứng tại chỗ tạm biệt cô: “Đi đi.”
Kiều Lộng Khê quét mã mở khóa xe, đôi mắt sáng lấp lánh ngoái nhìn Thư Nhứ: “Lần sau để em mời chị ăn cơm nhé.”
Thư Nhứ không từ chối, chỉ dặn dò: “Đi đi, sắp có tuyết rồi.”
Quả đúng như lời Thư Nhứ, đêm đó tuyết rơi dày. Sáng sớm tỉnh dậy, cả thành phố đã trắng xóa.
Kiều Lộng Khê chụp hình đăng lên vòng bạn bè: “Tuyết rơi rồi.”
Buổi sáng có tiết, đăng xong cô cất điện thoại, rửa mặt cùng bạn cùng phòng đi học.
Đến lớp mới rảnh xem lại, thấy vài người đã bấm thích, người đầu tiên là Thư Đình.
Kiều Lộng Khê kéo xuống xem, không thấy Thư Nhứ.
Có lẽ cô ấy đang bận dạy học, hoặc vốn không thích bấm like.
Cô ngẩn ngơ mở thời khóa biểu của Thư Nhứ ra xem. Xem nhiều đến mức gần như thuộc lòng.
Bạn cùng phòng tò mò ghé đầu sang: “Xem gì thế?”
Kiều Lộng Khê vội khóa màn hình, nhưng vẫn chậm một giây, để lộ ra thời khóa biểu.
Phiên bản của giáo viên khác hẳn bọn họ, bạn cùng phòng cũng chẳng nghi ngờ gì, vì mỗi trường mỗi khác, bạn cô hỏi:
“Xem lịch người thầm thương mới hả? Định đi tìm anh ta à? Bao giờ cho bọn này gặp mặt?”
Chưa đến lúc, Kiều Lộng Khê lảng tránh câu hỏi, nói: “Đợi tụi tớ thân hơn đã.”
Ít nhất phải chờ Thư Đình thi phỏng vấn xong.
Chắc cũng sắp rồi.
Năm cuối chỉ còn mấy môn phụ, sau đó là viết luận văn với đi thực tập. Luận văn của Kiều Lộng Khê đã làm xong khung, giờ chỉ thiếu số liệu thực tập.
Tháng sau cô sẽ đến công ty quảng cáo mà bố mẹ sắp xếp. Bố mẹ còn thuê nhà gần đó, đến lúc ấy cô chắc không thể thường xuyên về trường.
Nghĩ đến việc có lẽ sẽ ít gặp Thư Nhứ, lòng cô liền hụt hẫng.
Nhưng mà… cô thật sự rất muốn gặp Thư Nhứ.
Lúc bạn cùng phòng bàn chuyện đi ăn, nói có tiệm sushi mới mở, giảm giá khai trương, muốn rủ nhau đi thử.
Nghe vậy, Kiều Lộng Khê liền tìm trang quảng cáo của tiệm, chuyển tiếp cho Thư Nhứ: [Thư lão sư có thích ăn sushi không?]
Cách xưng hô từ “chị gái” đổi thành “Thư lão sư”. Khoảng cách vì Thư Đình mà từng ngăn giữa hai người, sau lần Kiều Lộng Khê thành thật giải thích thì đã không còn.
Nhưng hai người vốn chưa quen thân, Thư Nhứ lại hơn cô tận bảy tuổi, gọi thẳng tên thì quá đường đột.
Kiều Lộng Khê nghĩ đi nghĩ lại, thấy gọi “Thư lão sư” là hợp nhất.
Giờ này Thư Nhứ còn đang dạy, không trả lời ngay.
Đợi chuông tan học vang lên bên này, bên kia Thư Nhứ cũng xong tiết, dọn dẹp xong dụng cụ thí nghiệm mới có thời gian nhìn điện thoại.
Tin nhắn ngoài việc hỏi có thích ăn sushi không, Kiều Lộng Khê còn gửi thêm một sticker chó con ló đầu, rất dễ thương.
Thư Nhứ đáp: [?]
Kiều Lộng Khê vui mừng trả lời ngay: [Quán mới mở, có khuyến mãi. Em muốn đi thử, nhưng bạn cùng phòng không hứng thú. Không biết Thư lão sư có rảnh không?]
Cô bổ sung: [Em mời, coi như trả bữa gà hầm hôm trước.]
Thư Nhứ mở thông tin quán đó ra xem, thì ra ở ngay cổng tây trường cô ấy.
Nhưng… tại sao Kiều Lộng Khê lại rủ mình?
Thấy cô ấy chưa phản hồi, Kiều Lộng Khê lại gõ tin nhắn: [Thư lão sư, thương sót em đi. Em không muốn ăn một mình.]
Qua hai lần tiếp xúc, Kiều Lộng Khê nhận ra: Thư Nhứ tuy ngoài lạnh trong ấm, tâm tư tinh tế, rất dịu dàng.
Nếu không, cô đã không thể dạy dỗ Thư Đình thành người xuất sắc như vậy.
Dĩ nhiên, bản thân cô ấy còn xuất sắc hơn.
Kiều Lộng Khê nghĩ, chỉ cần làm bộ đáng thương, Thư Nhứ hẳn sẽ không nỡ từ chối.
Thư Nhứ nhắn lại: [Trưa nay đã hẹn sinh viên, chiều còn phải làm thí nghiệm, không tiện lắm.]
Giải thích rất rõ, kiểu từ chối này khiến Kiều Lộng Khê cảm thấy an tâm.
Thậm chí còn không giống từ chối hoàn toàn.
Cô vội hỏi: [Vậy tối thứ 6 được không?]
Cô nhớ rõ Thư Nhứ có tiết vào chiều thứ 6.
Thư Nhứ: [Được.]
Có lẽ không muốn từ chối hai lần liền, Thư Nhứ đã nể mặt đồng ý.
Trong lòng Kiều Lộng Khê vui sướиɠ đến mức suýt bật nhảy.
Cô quay sang nói với bạn cùng phòng: “Cuối tuần tớ không đi với các cậu nữa nhé.”
Cô muốn giữ trải nghiệm sushi đó để dành cho Thư Nhứ.
Bạn cùng phòng hỏi có phải đi gặp người thầm thương không.
Kiều Lộng Khê làm ra vẻ thần bí: “Không, tớ về viết luận văn.”
Viết nhanh, để dành nhiều thời gian gặp Thư Nhứ hơn.