Chương 4: Hân Hoan

Kiều Lộng Khê cố ý chọn đúng giờ cơm để tìm Thư Nhứ.

Thư Nhứ vừa tan lớp, đi ra khỏi giảng đường thì thấy Kiều Lộng Khê như đã chờ sẵn từ lâu.

Hôm nay cô bé mặc khá ấm, bên ngoài là chiếc áo lông vũ cổ cao màu đen. Rõ ràng cao gầy, nhưng lại như bọc thành một quả bóng tròn.

Thư Nhứ vô thức mím môi, hỏi: “Đợi lâu chưa?”

Kiều Lộng Khê liên tục lắc đầu: “Không, chỉ là em chưa quen với đường ở trường chị, nên đến sớm một chút, sợ không gặp được.”

Cô đưa ra chiếc khăn quàng: “Em đã mang đi giặt khô rồi.”

“Cảm ơn.” Thư Nhứ nhận lấy khăn, hỏi cô: “Em đã từng ăn ở căng-tin trường chị chưa?”

Kiều Lộng Khê lại lắc đầu.

Thực ra cô đã ăn vài lần, bạn cùng phòng bảo đồ ăn bên này ngon, nên cô từng thử qua.

Thư Nhứ khách sáo mời: “Chị mời em ăn cơm nhé. Đồ ăn căng-tin rẻ lắm, đừng khách sáo.”

Kiều Lộng Khê lập tức đồng ý: “Vâng.”

Cô bé vốn tính toán từng đồng, đến cả cái khăn quàng cũng muốn trả, mà lúc này lại không hề từ chối. Thư Nhứ khẽ nhướng mày, hơi ngạc nhiên.

Nhưng cô ấy không nói gì, chỉ dẫn Kiều Lộng Khê đến căng-tin, tiện thể hỏi xem có kiêng món nào không.

Kiều Lộng Khê bảo là không.

“Nghe sinh viên nói món gà hầm thảo mộc trong nồi đất mới mở rất ngon.” Thư Nhứ nghiêng đầu hỏi: “Có muốn thử không?”

Kiều Lộng Khê gật đầu, cười ngọt ngào: “Cảm ơn chị.”

Bị cô gọi “chị” một cách tự nhiên như vậy, Thư Nhứ có chút không quen, suốt đường đi đều im lặng.

Đến căng-tin, Thư Nhứ bảo Kiều Lộng Khê đi chiếm chỗ, còn mình xếp hàng mua một phần gà.

Một phần lớn đủ hai người ăn, Thư Nhứ bưng về thì Kiều Lộng Khê đã lấy cơm sẵn, còn có canh và sữa.

Kiều Lộng Khê hỏi: “Chị uống cái nào?”

Thư Nhứ chọn canh.

Canh của căng-tin nhạt nhẽo, ít dầu ít muối, hợp khẩu vị của cô ấy.

Kiều Lộng Khê mở sữa ra uống, vừa ngậm ống hút vừa ngắm bàn tay đang múc canh của Thư Nhứ.

Trên ngón tay cái của cô ấy có một vệt màu nâu nhạt.

Kiều Lộng Khê đưa giấy ăn: “Tay chị…”

Thư Nhứ liếc nhìn: “Không sao, hóa chất trong phòng thí nghiệm, rửa không sạch.”

“Á?” Kiều Lộng Khê tiếc nuối: “Đẹp thế này, chẳng lẽ không tẩy được sao?”

Thư Nhứ chỉ giải thích: “Qua một thời gian sẽ mờ thôi.”

Kiều Lộng Khê gượng cười. Xong rồi, trước mặt Thư Nhứ cô lại thành ngốc mất rồi.

Thư Nhứ yên lặng ăn gà, phản ứng không quá lớn.

Kiều Lộng Khê cắn đũa, tìm đề tài: “Thư Đình… dạo này vẫn ổn chứ?”

Thư Nhứ biết cô muốn hỏi gì, liền trả lời: “Đang chuẩn bị phỏng vấn.”

Thư Đình thi cao học ngay tại trường này, thầy hướng dẫn cũng quen với Thư Nhứ, khả năng được nhận rất cao.

Mà bản thân cậu cũng có điểm số xuất sắc.

Kiều Lộng Khê thật sự biết ơn sự quan tâm nửa năm qua, cũng có chút lo lắng: “Em sẽ không ảnh hưởng đến cậu ấy chứ?”

Nhớ lại cái ảnh “cố gắng” hôm trước, Thư Nhứ khẽ lắc đầu: “Không đến mức đó.”

“Vậy thì tốt.” Kiều Lộng Khê thở phào.

Thư Nhứ đẩy gọng kính, hỏi: “Vì sao em lại chọn sau bữa cơm với chị mới từ chối em ấy? Có phải chị đã ảnh hưởng đến quyết định của em không?”

Theo lẽ thường, vừa gặp gia đình bạn trai xong, cho dù muốn chia tay cũng nên chờ vài ngày.

Lý do duy nhất có thể giải thích, là Kiều Lộng Khê không thích bầu không khí gia đình của Thư Đình.

Thư Nhứ đoán được Thư Đình hẳn đã nói gì: không ngoài việc “chị gái rất tốt, sau này mình sẽ càng đối xử tốt với cậu”.

Nhưng giờ đa số con một đều sợ chuyện “có chị gái”, cảm thấy đó là gánh nặng.

Mà Kiều Lộng Khê trông như cô công chúa nhỏ trong nhà, có thể không giàu có, nhưng rất tự lập, hoạt bát và vui tươi.

Vì vậy hôm đó Thư Nhứ mới cố tình chọn một nhà hàng đắt đỏ, để cô bé không lo lắng về tiền bạc.

Chị em họ quả thật là trẻ mồ côi, nhưng bất kể ai làm em dâu, cô ấy đều sẽ không để chịu thiệt.

Đúng ra Kiều Lộng Khê phải cảm nhận được điều này.

Thế mà cô lại chọn ngày hôm đó để dứt khoát từ chối Thư Đình.

Thư Nhứ nghi ngờ có khi nào mình quá nghiêm khắc, khiến cô bé sợ. Nhưng Kiều Lộng Khê chủ động liên lạc, trả khăn, lại còn hẹn ăn cơm, rõ ràng không phải sợ hãi.

Cô ấy không hiểu nổi nữa.

Kiều Lộng Khê mím môi, khẽ nói: “Thật ra em chưa từng yêu ai.”

Không rõ là nghe không rõ hay thấy ngạc nhiên, Thư Nhứ chỉ “Ừm” một tiếng.

Kiều Lộng Khê ho khan hai tiếng rồi buông đũa xuống:

“Bố mẹ em luôn dặn em phải học hành chăm chỉ trước khi trưởng thành. Thật ra hồi cấp hai, cấp ba cũng có nhiều người theo đuổi, nhưng em nghĩ đến lời bố mẹ, nên chỉ chăm chỉ học. Em không phải dạng người thông minh hay có chủ kiến. Bố mẹ muốn em ở lại Giang Thành, em liền ở lại. Bố mẹ muốn em học quảng cáo, em liền học quảng cáo.”

“Khó khăn lắm mới lên đại học, em chỉ muốn thử yêu một lần. Nhưng em không biết thế nào mới tính là thích một người. Em xem phim, đọc tiểu thuyết, đều nói rằng gặp đúng người thì tim sẽ đập nhanh, nhưng em chưa từng có. Bạn cùng phòng bảo ít nhất phải gặp một người không thấy chán, muốn thử tìm hiểu. Đến năm tư em mới gặp được, chính là Thư Đình.”

“Em thật sự thấy cậu ấy rất tốt. Khác hẳn những chàng trai em từng biết. Em đã muốn thử quen với cậu ấy. Cho nên lúc cậu ấy đề nghị đưa em đi gặp chị, em thật sự rất phân vân. Nhưng chính vì gặp chị, em mới nhận ra mình không thể trì hoãn cậu ấy thêm nữa.”

Trước đó, những lời Kiều Lộng Khê nói Thư Nhứ đều nghe rất rõ, chỉ riêng câu cuối cùng “chính vì gặp chị” là khiến cô ấy hơi ngẩn người.

Cô ấy hiểu là: Thư Đình đã thích Kiều Lộng Khê đến mức đưa cô đi gặp người thân duy nhất, nhưng ngay cả như vậy Kiều Lộng Khê vẫn không động lòng, cho nên mới từ chối.

Kịp thời dừng lại, cũng phải thôi.

Thư Nhứ không hỏi thêm, chỉ nói: “Ăn đi, nguội rồi.”

Kiều Lộng Khê khẽ động đũa, thận trọng hỏi: “Chị… không khuyên em sao?”

Cô vốn tưởng Thư Nhứ chủ động hỏi lý do từ chối là để khuyên cô thử cho Thư Đình một cơ hội nữa.

Thư Nhứ lắc đầu: “Đó là chuyện của em, tự em quyết định là được.”