Dưới ký túc xá, Thư Đình dừng xe, xuống xe tiễn Kiều Lộng Khê.
Cậu có vẻ căng thẳng, đứng dưới bậc thang hỏi: “Cậu thấy… mối quan hệ của chúng ta…”
Không từng yêu, cũng chưa theo đuổi ai, cậu nói năng lắp bắp, chẳng dám nói rõ.
Kiều Lộng Khê đứng trên bậc, trong tay còn nắm chiếc khăn quàng của Thư Nhứ.
Suốt quãng đường cô đã nghĩ kỹ, giờ quyết định nói thẳng:
“Thư Đình, mình nghĩ, năm nay cậu nên tập trung chuẩn bị thi cao học. Chị cậu thật sự rất quan tâm đến cậu, mình không muốn vì mình mà ảnh hưởng đến cậu.”
Thư Đình sững sờ.
Tuy trước nay thái độ của Kiều Lộng Khê không rõ ràng, nhưng cậu luôn cảm nhận được cô có chút thiện cảm với mình, bằng không đã chẳng đồng ý gặp Thư Nhứ.
Cậu vốn cho rằng, đưa cô đi gặp chị gái sẽ là điểm cộng.
“Xin lỗi.” Kiều Lộng Khê thành khẩn: “Là mình không phân rõ được tình cảm với cậu. Quãng thời gian ở bên cậu mình thật sự rất vui, cậu là một người rất tốt, là mình đã làm lỡ mất cậu.”
Nghe qua lại như một tấm “thẻ người tốt”.
Thư Đình cười gượng: “Cậu trước giờ không rõ ràng, sao chỉ sau một bữa ăn lại đột nhiên sáng tỏ rồi?”
Kiều Lộng Khê mím môi, không dám nói thật.
Cô đâu thể nói rằng, chính khi gặp chị cậu, cô mới hiểu thế nào là rung động.
“Thôi kệ.” Thư Đình không ép buộc: “Vậy chúng ta vẫn làm bạn nhé?”
Kiều Lộng Khê gật đầu: “Ừ.”
Thư Đình vẫy tay, cố nặn nụ cười: “Muộn rồi, cậu lên đi, trời lạnh đó.”
“Cậu cũng đi đường cẩn thận.” Kiều Lộng Khê quay lưng bước vào ký túc.
Đi đến đoạn rẽ, cô quay lại nhìn.
Thư Đình vẫn đứng dưới gió lạnh, dáng vẻ thê lương, mất mát.
Cô khẽ thở dài.
Thật ra, xét trên mọi phương diện, Thư Đình đúng là một chàng trai rất đáng để yêu.
Nhưng cô lại tình cờ gặp Thư Nhứ.
Cô không thể lừa trái tim mình.
Về tới phòng, vừa mở cửa, các bạn cùng phòng lập tức vây cô lại hỏi kết quả.
Kiều Lộng Khê nói thẳng: “Mình đã giải thích với cậu ấy rồi, mình không thích cậu ấy.”
Cả phòng sững sờ, không tin nổi: “Có phải chị cậu ấy làm khó cậu không?”
Kiều Lộng Khê cười lắc đầu: “Không, chị ấy rất tốt.”
Tốt đến mức… cô muốn ở bên người ấy.
“Tiếc thật đấy…” Các bạn ríu rít kể ra bao nhiêu ưu điểm của Thư Đình:
Kiều Lộng Khê ốm, Thư Đình đưa thuốc. Kiều Lộng Khê đi học, Thư Đình đi cùng. Cô chỉ buột miệng muốn ăn gì, Thư Đình sẵn sàng đi nửa thành phố mua về.
Còn nhiều, nhiều nữa.
Nhưng lúc này Kiều Lộng Khê chẳng muốn nghe.
Cô cúi đầu, gửi tin nhắn cho Thư Nhứ:
[Chị, em về ký túc rồi.]
[Khăn quàng em nên trả chị thế nào?]
Hai tin gửi đi, cô hồi hộp đợi.
Một giây, hai giây, một phút, hai phút… Thư Nhứ vẫn chưa trả lời.
Lòng cô bắt đầu rối loạn, đoán chừng có phải Thư Đình đã nói với Thư Nhứ chuyện bị cô từ chối không?
Liệu Thư Nhứ có giận, không muốn để ý tới cô nữa?
Sợ điều đó thành sự thật, Kiều Lộng Khê buông điện thoại xuống, lấy đồ đi tắm.
Cùng lúc ấy, Thư Nhứ đang trò chuyện với Thư Đình qua điện thoại.
Điện thoại bật loa ngoài đặt bên cạnh, Thư Nhứ mở máy tính, đang chấm bài cho sinh viên.
Thư Đình nói: “Chị, em không biết là em làm chỗ nào không tốt, hình như cô ấy vốn dĩ chẳng thích em. Mỗi lần gặp cô ấy, tim em lại rộn ràng vui sướиɠ, nhưng cô ấy lúc nào cũng lạnh nhạt. Ban đầu em còn tưởng đó là do con gái còn dè dặt, nhưng đến giờ em mới hiểu, cô ấy không hề có cảm giác với em.”
Thư Nhứ hơi nhướng mày: “Cô ấy từ chối em như vậy sao?”
Cô gái này trông có vẻ mỏng manh lại quyết đoán đến thế.
Thư Đình cảm thấy tủi thân đến mức suýt khóc: “Chị, em kém cỏi đến vậy sao?”
“Cảm tình giữa người với người rất kỳ diệu. Không có cảm giác rung động chưa chắc đã là lỗi của em. Em không nên vội vàng nghi ngờ bản thân.” Thư Nhứ gõ bàn phím, thản nhiên nói: “Nếu còn có thể làm bạn, em có thể thử lại. Nhưng chị cũng nghĩ bây giờ em nên là ôn thi cao học. Đừng tưởng qua được vòng viết là xong đâu. Hãy chuẩn bị cho buổi phỏng vấn trước đã.”
Thư Đình hít sâu một hơi, lại phấn chấn trở lại: “Được, em sẽ tập trung chuẩn bị phỏng vấn, đợi qua rồi em lại theo đuổi cô ấy.”
Không có rung động nghĩa là em còn chưa làm đủ tốt. Em phải cố gắng hơn nữa.
Thấy em trai hiểu lầm ý mình, Thư Nhứ cau mày, dứt khoát cúp máy. Thư Đình đã là người trưởng thành, việc cậu muốn làm, cô không định xen vào.
Lúc này cô mới thấy tin nhắn của Kiều Lộng Khê.
Thư Nhứ gõ trả lời: [Không sao, không cần trả lại.]
Chưa đến hai phút, Kiều Lộng Khê đã chuyển tiền sang.
Không nhiều, chỉ một ngàn tệ.
Thư Nhứ gõ một dấu hỏi.
Kiều Lộng Khê: [Tối nay làm chị tốn kém rồi, em không thể ăn không uống miễn phí. Nhưng em chỉ có bấy nhiêu, phần còn lại em có thể trả cho chị vào tháng sau không?]
Khóe môi Thư Nhứ khẽ nhếch lên, bật cười.
Sợ làm tổn thương lòng tự trọng của cô bé, cô ấy suy nghĩ một chút rồi nhận tiền:
[Em ăn ít, một ngàn là đủ rồi.]
Kiều Lộng Khê lại kiên quyết: [Còn tiền chiếc khăn nữa.]
Thư Nhứ: [Em làm vậy khiến chị thấy mình như kẻ ép mua ép bán.]
Kiều Lộng Khê nhân cơ hội: [Vậy em trả lại khăn cho chị, chị có thể gửi cho em thời khóa biểu được không? Lúc nào chị không có tiết thì em mang trả.]
Miệng một câu “chị”, hai câu “chị”, nghe thật thân mật.
Thư Nhứ còn một chồng bài chưa chấm, chẳng có thời gian đôi co, bèn dứt khoát gửi thời khóa biểu sang.
Cầm được thời khóa biểu của Thư Nhứ, Kiều Lộng Khê chui trong chăn cười khúc khích.
Bạn cùng phòng nghe thấy, liền hỏi cô vui cái gì.
Kiều Lộng Khê mở chăn, chủ động nói: “Hôm nay tớ gặp một người, tớ muốn theo đuổi người đó. Các cậu có cao kiến gì không?”
Cả phòng lập tức nháo nhào:
“Cái gì? Bảo sao cậu từ chối Thư Đình. Người đó trông thế nào mà khiến cậu chủ động theo đuổi sao? Có ảnh không?”
Kiều Lộng Khê vội lắc đầu.
Cô không dám nói đó là con gái, sợ bạn bè khó chấp nhận.
“Ở đâu? Bao nhiêu tuổi rồi? Trông ra sao? Không kém Thư Đình chứ? Hai người phát triển đến mức nào rồi?” Một loạt câu hỏi ập đến.
Kiều Lộng Khê nghĩ rồi đáp: “Lớn tuổi hơn tớ, học ở trường bên cạnh, trông… đẹp hơn Thư Đình, mới quen thôi. Nhưng tớ vừa xin người đó thời khóa biểu, người đó gửi cho tớ rồi.”
Một bạn cùng phòng hỏi: “À, là học viên cao học trường bên à?”
Đứa khác nói: “Cho cậu thời khóa biểu là có cửa rồi. Với gương mặt thanh thuần mỹ nữ của cậu, cứ tấn công thẳng thôi, không cần chiêu trò gì.”
Kiều Lộng Khê ngập ngừng: “Nhưng người đó… có hơi lạnh lùng, không thích nói chuyện.”
Bạn cùng phòng chậc lưỡi: “Ớ, kiểu đàn ông như thế chỉ là giả vờ thôi.”
Kiều Lộng Khê: “…”
Một đứa khác chen vào: “Lần trước gặp chị gái lạnh lùng cậu đâu có nói vậy.”
Bạn cùng phòng vừa mới chậc lưỡi cãi lại: “Có thể so sánh sao? Đó là ngự tỷ cơ mà.”
Bạn vừa chen vào: “Đúng là cậu tiêu chuẩn kép thật.”
Bạn vừa mới chậc lưỡi tranh luận tiếp: “Thật sự khác mà. Những chị gái bề ngoài lạnh lùng thì trong lòng thường rất mềm, cứ bám riết lấy là được. Không giống mấy gã đàn ông kia, chỉ biết giả vờ.”
Nghe vậy, Kiều Lộng Khê âm thầm ghi nhớ trong lòng. Cứ bám riết lấy à?
Nửa đêm, Thư Nhứ đang lặng lẽ chấm bài thì hắt xì một cái.
Cô ấy xoa cổ, nhìn thấy Thư Đình gửi qua một tấm ảnh selfie lúc học bài, bên cạnh còn kèm chữ to: “Em sẽ cố gắng.”
Thư Nhứ tháo kính, đáp: [Cô bé đó thật sự rất tốt, em cố lên nhé.]