Chương 2: Bối Rối

“Chị gái.” Thư Đình đứng dậy chào hỏi: “Chị lại mang sách cho em sao?”

Trong tay Thư Nhứ ôm cả chồng sách.

“Ừ, thấy dạo này em rảnh rỗi quá.”

“Được thôi.” Thư Đình nhận lấy, đặt xuống ghế trống.

Kiều Lộng Khê liếc nhìn, toàn là tác phẩm văn học, từ xưa đến nay, từ Đông sang Tây đều có.

Khó trách Thư Đình đọc nhiều hiểu rộng, cái gì cũng có thể trò chuyện, thì ra là Thư Nhứ luôn giám sát cậu.

Vậy còn bản thân Thư Nhứ…?

Cô ấy chậm rãi tháo khăn quàng: “Đọc xong mỗi quyển viết cho chị một bản ghi chép.”

Kiều Lộng Khê chắc chắn, những cuốn này Thư Nhứ đều từng đọc qua.

Khó trách tuổi còn trẻ đã làm giáo sư đại học.

“Chị, mấy chuyện này lát nữa hãy nói.” Thư Đình vội giới thiệu: “Đây là người em kể với chị, Kiều Lộng Khê.”

Kiều Lộng Khê đứng dậy, ánh mắt cẩn thận lướt qua khuôn mặt Thư Nhứ.

Gương mặt có vài nét giống Thư Đình, nhưng tinh xảo hơn, sống mũi cao, đôi môi mỏng, đẹp nhưng lạnh.

Cô khẽ chào: “Em chào chị gái.”

Thư Nhứ khẽ gật đầu. Giọng dịu dàng hỏi: “Đã gọi món chưa?”

Kiều Lộng Khê lắc đầu.

Thư Nhứ nhận lấy thực đơn: “Không biết gọi gì sao? Có kiêng ăn gì không?”

Kiều Lộng Khê khẽ nói: “Không ạ.”

Thư Nhứ khẽ ừ, rồi gọi phục vụ vào đặt món.

Cô ấy gọi khá nhiều, nào là cua hoàng đế, tôm hùm, bào ngư… toàn món khiến Kiều Lộng Khê nghe tên thôi đã tim đập thình thịch.

Gọi xong, Thư Nhứ đứng dậy đi vệ sinh.

Kiều Lộng Khê thầm tính nhẩm, bữa này chắc cũng phải bốn – năm nghìn tệ.

Cô quay sang hỏi Thư Đình: “Người trả là chị cậu hay cậu?”

“Chị gái mình.” Gia đình họ điều kiện khá giả, Thư Đình cũng không để tâm lắm:

“À, lát nữa nhớ đừng gắp đồ ăn cho chị ấy, chị ấy bị mắc chứng sạch sẽ, rất nặng luôn, chị ấy không ăn đồ người khác chạm qua đâu.”

Kiều Lộng Khê còn đang bận nghĩ đến tiền bữa ăn, chẳng nghe lọt mấy lời.

Thư Đình tưởng cô bị dọa, bèn giải thích: “Tụi mình là trẻ mồ côi. Chị ấy sợ mình bị người khác ghét nên bắt mình phải thật sạch sẽ. Dần dần, chứng sạch sẽ của chị ấy trở nên nghiêm trọng.”

Thảo nào trên người Thư Đình lúc nào cũng thoang thoảng mùi thơm mát, sạch sẽ.

Kiều Lộng Khê liếc cậu, thản nhiên hỏi: “Cậu ăn mặc gọn gàng thế này, cũng là chị ấy dạy sao?”

Thư Đình gật đầu: “Đúng rồi, gu thẩm mỹ của chị ấy cao lắm, quần áo từ bé toàn chị ấy mua cho mình.”

Kiều Lộng Khê hiểu ra.

Trong mắt bạn bè, Thư Đình cái gì cũng tốt, nhưng từ phong cách ăn mặc, thói quen sạch sẽ cho đến cái danh “kiến thức uyên bác”, tất cả đều bắt nguồn từ Thư Nhứ.

Ngay cả cái cách tôn trọng con gái của Thư Đình, chắc cũng là do Thư Nhứ uốn nắn mà thành.

Ví dụ: hẹn con gái đi ăn phải đích thân tới đón. Hay: chọn nơi ăn uống phải trang trọng, không được qua loa.

Kiều Lộng Khê vẫn nghĩ mình có thiện cảm với Thư Đình, nhưng…

Thứ khiến cô nảy sinh hảo cảm thật sự, liệu có phải Thư Đình không?

Hay chính là linh hồn thuộc về Thư Nhứ đang tồn tại trong con người Thư Đình?

Mang theo câu hỏi ấy trong lòng, đến khi Thư Nhứ từ nhà vệ sinh quay lại, Kiều Lộng Khê vẫn không dám ngẩng đầu nhìn.

Món ăn nhanh chóng được mang lên, Thư Đình đeo găng, bóc tôm.

Con tôm đầu tiên cậu đặt vào bát Thư Nhứ, con thứ hai thì để vào bát Kiều Lộng Khê.

Kiều Lộng Khê khẽ nói lời cảm ơn.

Bữa cơm trôi qua trong im lặng. Thư Nhứ ít lời, không chủ động bắt chuyện, vẫn là Thư Đình gắng gượng tạo bầu không khí.

Có lẽ vì không muốn quá lạnh nhạt với em dâu tương lai, Thư Nhứ thỉnh thoảng cũng hỏi đôi câu:

“Kiều Lộng Khê, phải không? Em muốn chị gọi em thế nào?”

Bị hỏi, mặt Kiều Lộng Khê ửng đỏ: “Bạn bè thân thiết thường gọi em là Lộng Lộng. Tên em hơi lạ, gọi Lộng Khê không thuận miệng lắm.”

“Không kỳ đâu.” Thư Nhứ nói: "Lộng Khê xuất hiện từ sớm đến tận hoàng hôn, rất thú vị.”

Câu thơ ấy Kiều Lộng Khê từng nghe nhiều lần, nhưng khi vang lên từ giọng nói trầm ổn, không gợn sóng của Thư Nhứ, lại mang một dư vị hoàn toàn khác.

Như thể chính “Lộng Khê” hai chữ ấy vừa được cô ấy ban cho một linh hồn.

Thư Đình tò mò hỏi: “Vì sao không gọi Khê Khê mà lại gọi Lộng Lộng?”

Kiều Lộng Khê lén liếc nhìn Thư Nhứ, khe khẽ đáp: “Bọn họ nói Khê Khê nghe quá phổ biến rồi, gọi Lộng Lộng thì đặc biệt hơn.”

Thư Đình gật gù cười: “Đúng là độc nhất vô nhị.”

Kiều Lộng Khê nghe vậy, lại đưa mắt về phía Thư Nhứ để dò phản ứng.

Nhưng Thư Nhứ chẳng nói thêm gì, chỉ yên lặng gắp thức ăn.

Kiều Lộng Khê cúi đầu, có chút thất vọng.

Cô ấy vẫn chưa nói có đồng ý gọi cô là “Lộng Lộng” hay không…

Bữa cơm nhanh chóng kết thúc. Thư Nhứ hỏi về ngành học và dự định sau này của Kiều Lộng Khê, khí chất “giáo sư” bộc lộ không sót chút nào.

Kiều Lộng Khê học thiết kế quảng cáo, không định học cao học, gia đình đã sắp xếp cho cô vào một công ty quảng cáo, ra trường sẽ đi làm luôn.

Thư Đình thì học công nghệ thông tin, đang chuẩn bị thi cao học.

Định hướng tương lai khác biệt, Kiều Lộng Khê có cảm giác Thư Nhứ không muốn Thư Đình yêu đương ở thời điểm này. Nhưng vì giáo dưỡng tốt, Thư Nhứ vẫn thể hiện sự ủng hộ hai người tự do lựa chọn.

Trong lòng Kiều Lộng Khê lại thêm nỗi chua xót.

Ăn xong, Thư Đình đi lấy xe, Thư Nhứ đứng cùng Kiều Lộng Khê chờ trước cửa nhà hàng.

Kiều Lộng Khê cao 1m70, nhưng đứng cạnh Thư Nhứ đang mang giày cao gót thì vẫn thấp hơn hẳn một cái đầu. Cô lén nhìn gót giày khoảng 5cm kia, nghĩ thầm: lần sau gặp, nếu Thư Nhứ đi giày bệt, vậy là hai người có thể đứng ngang hàng rồi.

Thư Nhứ bắt gặp ánh mắt cô, khẽ cúi xuống nhìn giày mình.

Chưa kịp nghĩ nhiều, từ phía sau Kiều Lộng Khê có một gã đàn ông nồng nặc mùi rượu loạng choạng bước tới.

Thư Nhứ hơi nhíu mày, vươn tay che chắn vai Kiều Lộng Khê: “Cẩn thận.”

Người đàn ông đi qua, Kiều Lộng Khê giật mình, vô thức nép vào ngực Thư Nhứ.

Khoảng cách gần đến nỗi, cô lại ngửi thấy mùi hương từng vương trong xe: nồng nàn hương hồng, pha chút tĩnh lặng của tuyết tùng.

Nhưng lần này, thơm hơn nhiều.

Kiều Lộng Khê say mê mùi hương đến nỗi mũi vô tình chạm vào cổ của Thư Nhứ.

Cô vội vàng lùi lại, gãi đầu, lúng túng đứng sang một bên: “Xin lỗi…”

“Không sao.” Thấy cô mặc có phần mỏng manh, Thư Nhứ tháo chiếc khăn quàng trên tay, đưa ra: “Buổi tối lạnh, em đeo vào đi.”

Kiều Lộng Khê sững người, không tiện nhận.

Thư Nhứ thấy thế, liền chủ động nâng tay, kiên nhẫn quàng khăn lên cổ cô, còn buộc rất ngay ngắn:

“Con gái thích đẹp là chuyện bình thường. Nhưng trời về đêm lạnh, sau này nhớ mang áo dày theo, để cảm lạnh thì không đáng.”

Kiều Lộng Khê cúi đầu, tim đập dồn dập.

Khăn quàng trên cổ thoảng mùi hương của Thư Nhứ, vừa ấm áp vừa mê hoặc.

Thư Nhứ: “Xe tới rồi, đi thôi.”

“À?” Ngẩng lên, cô thấy Thư Đình đã đỗ xe ở ven đường, đang vẫy tay gọi.

Cô chưa vội đi, hỏi nhỏ: “Chị, còn chị về bằng gì?”

“Lái xe.” Thư Nhứ đáp gọn.

Một câu liền chặn hết lời, Kiều Lộng Khê đành quay người bước đi.

Đi được vài bước, cô lại quay lại, lấy hết dũng khí: “Chị, em có thể xin cách liên lạc của chị không?”

Thư Nhứ hơi ngạc nhiên, nhưng không từ chối.

Kết bạn xong, Kiều Lộng Khê vui vẻ vẫy tay chào rồi mới chạy lên xe.

Khăn quàng tràn đầy hương Thư Nhứ, Kiều Lộng Khê ôm chặt lấy, mở Wechat lén xem trang cá nhân của cô ấy.

Trang cá nhân sạch sẽ, chẳng đăng gì, ảnh bìa cũng trống trơn.

Cô lại nhìn sang ảnh đại diện: một cô gái đứng cuối đường hoàng hôn, chỉ thấy đầu và vai, ánh dương che khuất mặt, đầy khí chất.

Phóng to đối chiếu, Kiều Lộng Khê chắc mẩm đó chính là Thư Nhứ.

Tim đập thình thịch, cô lén lưu ảnh về máy.

Giống hệt kẻ trộm, vừa hồi hộp vừa thấp thỏm.