Sau này không nhắc đến Thư Đình nữa.
Điều đó có nghĩa là còn có “sau này”.
Có nghĩa là từ nay về sau, mối quan hệ giữa Kiều Lộng Khê và Thư lão sư chỉ đơn thuần là của hai người, không liên quan gì đến Thư Đình.
Trong lòng Kiều Lộng Khê như đang pháo hoa nổ tung: “Em thấy đồ ăn ở trường chị vẫn là ngon nhất.”
Thư Nhứ hiểu ý cô, đáp lại: “Ừ, có thời gian thì lại đến ăn.”
“Oh!” Kiều Lộng Khê cúi đầu cười vụиɠ ŧяộʍ, vừa ăn vừa không khép nổi miệng.
Ăn xong, cô chạy đi thanh toán, Thư Nhứ lái xe đưa cô về căn hộ.
Thực ra chỉ vài bước chân, nhưng trời đã tối, lại ở khu thương mại đông người, Thư Nhứ không yên tâm.
Đưa người về đến dưới lầu, Thư Nhứ tựa vào cửa xe, bảo cô mau lên nhà.
Kiều Lộng Khê đứng trên bậc thang trước mặt cô ấy, nói:
“Mỗi lần đều là chị đưa em về, nhưng chị cũng là phụ nữ, chị đi về một mình, em cũng thấy không an toàn.”
Thư Nhứ khẽ nhấc cánh tay, đặt lên khung cửa xe: “Chị có xe.”
Kiều Lộng Khê nhỏ giọng: “Cũng không an toàn.”
Thư Nhứ không bình luận thêm.
“Em trai chị sẽ đến chỗ chị đậu xe đón chị.” Không còn nhắc tên Thư Đình, mà đổi thành “em trai”.
Trong mối quan hệ giữa hai người, chỉ đơn giản là cô ấy có một đứa em trai.
Kiều Lộng Khê có cảm giác như được dỗ dành: “Dù muộn cỡ nào cậu ấy cũng đến sao?”
Thư Nhứ gật đầu.
Từ sau khi Thư Nhứ tốt nghiệp đại học và bắt đầu đi làm, bất kể ngày hay đêm, Thư Đình đều nhất định đến đón chị gái.
Kiều Lộng Khê ngẩng đầu nhìn Thư Nhứ, rồi lại liếc đồng hồ: “Vậy… chị có muốn lên nhà em ngồi chơi một lát không?”
Thư Nhứ nhìn thấy trong mắt cô đầy mong chờ: “Không đâu, muộn rồi.”
Về nhà còn phải chấm bài tập.
Kiều Lộng Khê hơi thất vọng: “Vậy… thôi vậy.”
Thư Nhứ gật đầu: “Lên đi, vào nhà nhớ bật đèn.”
“Vâng.” Kiều Lộng Khê vẫy tay chào, rồi vừa đi vừa ngoái lại nhìn từng bước một.
Thư Nhứ vẫn đứng trước xe, bất động.
Cô vào thang máy.
Lên đến nhà, mở cửa bật đèn.
Dưới lầu, Thư Nhứ thấy ánh đèn sáng lên, lúc này mới quay người lên xe.
Kiều Lộng Khê chạy ra ban công, dõi theo cho đến khi xe của Thư Nhứ biến mất khỏi tầm mắt.
Trong lòng bỗng thấy trống trải.
Đứng trên ban công một lúc, cô chạy vào soi gương, chụp một tấm selfie rồi gửi cho nhóm bạn cùng phòng.
[!!!]
[Thư lão sư tặng tớ đó.]
Câu chữ khoe khoang không hề che giấu.
[Má ơi? Cậu thành công rồi hả?]
[Hu hu hu, vẫn là được con gái tặng quà mới thấy rung động hơn.]
[Thư lão sư chịu chi ghê đó.]
Kiều Lộng Khê gõ chữ: [Mình cũng không biết tại sao Thư lão sư lại tặng tớ quà.]
Đến bây giờ cô vẫn chưa hiểu.
Tại sao rõ ràng Thư Đình nhờ Thư Nhứ mua hộ quà, mà Thư Nhứ lại mua thêm một phần nữa.
Hơn nữa còn để cô chọn.
Dương Hiểu: [Có khi nào hai người đang “song phương chạy về phía nhau” mà cậu không biết không?]
[Chưa chắc đâu, con gái tặng quà cho nhau cũng bình thường mà.] Thấy mấy đứa bạn trả lời vậy, Kiều Lộng Khê cảm thấy cũng có lý.
Ranh giới giữa con gái với nhau rất khó nắm bắt, cũng khó phân tích.
Dương Hiểu hỏi: [Cậu có đến lớp của cô ấy không?]
Kiều Lộng Khê: [Chưa.]
Không kịp.
Lúc vừa định đi thì Thư Nhứ đã đi công tác.
Giờ Thư Nhứ về rồi, nhưng cô lại bắt đầu thực tập.
Có điều hình như Thư Nhứ cũng dạy cả cuối tuần, cô có thể đi xem thử không nhỉ?
Tiện thể qua căng-tin ăn ké một bữa.
Kiều Lộng Khê nắm lấy sợi dây chuyền trên cổ, lòng vui sướиɠ lăn lộn trên sofa.
…
Bên kia, Thư Nhứ vừa mới về đến nhà.
Thư Đình cúi xuống lấy giày cho chị, cậu hỏi: “Hôm nay sao chị về muộn vậy?”
“Ăn tối với Kiều Lộng Khê.” Thư Nhứ lấy cục xà phòng còn trong túi — phần quà chưa đưa đi — trả lại cho em trai: “Chị không muốn lừa cô ấy. Chị nói với cô ấy là em tặng, nhưng cô ấy từ chối.”
Thư Đình hơi thất vọng, nhưng cũng thấy bình thường.
Chính vì như vậy cậu mới thích Kiều Lộng Khê, một cô gái biết chừng mực.
Thư Nhứ thay giày, quay đầu nói: “Chúng ta nói chuyện đi.”
“Được, chị đợi chút.” Thư Đình bưng đĩa hoa quả đã chuẩn bị sẵn đặt lên bàn trà.
Thư Nhứ khẽ nhíu mày, xoay người ngồi xuống ghế đơn: “Đừng mải làm nữa, ngồi đi.”
Thư Đình còn rót nước cho chị: “Không phải… sao chị nghiêm túc thế?”
Thư Nhứ đi thẳng vào vấn đề: “Chị muốn nói với em chuyện của em và Kiều Lộng Khê.”
Đoán được phần nào, Thư Đình ngồi xuống đối diện: “Chị gái, chị nói đi.”
Thư Nhứ nâng cốc nước: “Chị đã hỏi Lộng Lộng rồi, thái độ của cô ấy rất kiên quyết. Trước đây chị bảo em thích thì có thể thử, nhưng nếu một cô gái đã nhiều lần từ chối, sự kiên trì của em sẽ biến thành gánh nặng cho cô ấy.”
Đây chẳng phải điều từ nhỏ chị vẫn dạy cậu sao.
Thư Đình hiểu.
“Nhưng… em vẫn chưa làm gì cả.” Cậu không muốn bỏ cuộc dễ dàng như vậy.
Cậu không để ý đến việc Thư Nhứ đã thay đổi cách gọi Kiều Lộng Khê.
Thư Nhứ nói: “Nếu cô ấy đã thích người khác thì sao?”
Thư Đình do dự: “Vậy… cô ấy đã có người yêu chưa?”
Thư Nhứ lắc đầu: “Chưa.”
Trong tình huống này, Thư Đình thật sự không biết phải làm sao.
Cậu vốn nên không muốn làm phiền Kiều Lộng Khê nữa, nhưng… đây là lần đầu tiên cậu thích một người đến vậy.
“Chị.” Thư Đình cúi đầu: “Ít nhất… em muốn gặp người cô ấy thích. Nếu người đó thật sự tốt, em sẽ từ bỏ.”
Thư Nhứ ngửa đầu uống nước.
Rồi khẽ nói: “Đó không phải chuyện em nên quản.”
“Em biết.” Thư Đình xoắn tay, tâm trạng rối bời.
Thư Nhứ nhìn em trai, cánh tay đặt trên lưng ghế, ngón tay hơi cong lại.
Có những chuyện Thư Nhứ không muốn giấu em trai, giống như cô ấy không muốn lừa Kiều Lộng Khê.
Nhưng Thư Nhứ phải nói gì đây?
Nói rằng Kiều Lộng Khê thích cô ấy?
Còn khá xa mới đến lúc có thể nói ra.
“Em cứ nghĩ thêm đi.” Dù là chị gái, Thư Nhứ cũng không thể can thiệp quá nhiều vào chuyện của em trai.
Đặt cốc nước xuống, Thư Nhứ đứng dậy về phòng.
Bật đèn, ngồi xuống bàn làm việc.
Máy tính vẫn mở, bài tập sinh viên đã gửi đến hòm thư.
Thư Nhứ tháo kính, xoa hai bên thái dương đang nhức mỏi.
Cuộc sống ngày nào cũng như một khuôn, cô ấy bắt đầu thấy mệt rồi.
Từ năm cuối cấp ba, dường như cô ấy chưa từng được nghỉ ngơi, ngay cả thời gian thảnh thơi cũng không có.
Những lần ở bên Kiều Lộng Khê, ngược lại, lại là ít ỏi những khoảnh khắc khiến cô ấy thấy thư giãn.
Thư Nhứ nghĩ, chẳng trách ngay cả khi bị từ chối, em trai cũng không muốn buông bỏ.
Cầm điện thoại, màn hình sáng lên, ngón tay cô ấy khẽ động, rồi lại tắt đi.
Cô ấy cười nhạt, rất nhẹ, nhưng cũng thật đáng buồn.
Người như cô ấy, sợ nhất là dính líu tình cảm. Một khi trong lòng có ràng buộc, đến lúc mất đi, sẽ rất khó quay lại nhịp sống bình thường.
Điều khác biệt của Kiều Lộng Khê là cô không chỉ bước vào cuộc sống của cô ấy, mà còn là người em trai thích.
Em trai không muốn bỏ cô, điều này có nghĩa Thư Nhứ có thể sẽ mất cả cô lẫn em trai.
Vì vậy, Thư Nhứ phải chuẩn bị thật kỹ càng, rồi mới có thể bắt đầu điều mới mẻ.
Tình cảm của cô gái trẻ thay đổi thất thường, chẳng ai biết cô sẽ ngừng thích vào lúc nào.
Thư Nhứ nghĩ, cứ đợi thêm chút nữa.
Đeo kính trở lại, Thư Nhứ lướt chuột bắt đầu chấm bài.
Điện thoại rung hai cái.
Cô ấy thờ ơ mở ra xem.
Kiều Lộng Khê: [Thư lão sư, thứ bảy em có thể đến dự thính tiết học của chị không?]
Thư Nhứ hơi cong khóe môi, gửi tin nhắn thoại: “Thứ bảy chị hướng dẫn nghiên cứu sinh, ở trong phòng thí nghiệm.”
Kiều Lộng Khê: [A? Thế là không được đến ạ?]
Thư Nhứ suy nghĩ một chút, gửi tiếp tin nhắn thoại: “Được, nhưng không được nghịch lung tung.”
Kiều Lộng Khê gửi một đoạn thoại đầy hưng phấn: “Dạ được ạ, hẹn Thư lão sư thứ bảy gặp!”