Chương 4

Vừa lên xe, báo địa chỉ xong, xe đã lăn bánh.

Tài xế là một Beta trung niên, đang bật kênh thời sự: “Phó Bộ trưởng Thiệu Thừa Tỉ cho biết, đã xác định được một số cứ điểm quan trọng của phe phản kháng…”

Thư Lân ngả đầu ra sau ghế, hạ cửa kính, để gió đêm lùa vào.

Trời đã vào cuối thu, đêm nay gió lạnh, lùa qua cổ khiến hắn hơi rùng mình.

Cậu vừa định kéo kính xe lên thì…

ẦM!

Tiếng nổ chấn động trời đất vang lên phía sau.

Thư Lân quay phắt lại. Phía bệnh viện, một quả cầu lửa khổng lồ bùng lên, khói đen cuồn cuộn xé trời.

Đồng tử cậu co lại dữ dội, tim như ngừng đập.

“Ba! Chị!”

Tài xế hoảng loạn, giẫm mạnh phanh xe.

Thư Lân nhào về phía cửa, chưa kịp để tài xế phản ứng, cậu đã mở cửa rồi xông ra ngoài.

Bên tai là từng đợt tiếng thét chói tai, đường phố hỗn loạn, người người xôn xao.

“Bệnh viện nổ rồi!”

“Mau báo cảnh sát!”

“Chắc chắn lại là do đám phản kháng gây ra!”

Hai chân Thư Lân mềm nhũn, nhưng cậu ép bản thân lao về phía trước.

Gió đêm hất bay mũ, cậu giật mạnh khẩu trang xuống, điên cuồng chạy. Mắt mờ lệ, nhưng cậu không dám dừng lại.

Tòa nhà bệnh viện chập chờn trong biển lửa, nghiêng ngả sắp sập. Mảnh kính vỡ rơi lả tả như mưa.

Có người nhảy ra từ cửa sổ. Tiếng hét, tiếng khóc, tiếng gọi hòa vào nhau thành một mảnh hỗn loạn.

“Tránh ra! Cho tôi vào!” Cậu liều mạng xông đến cổng bệnh viện, nhưng bị cảnh sát giữ chặt.

“Bên trong quá nguy hiểm! Không ai được vào!”

“Ba tôi với chị tôi còn trong đó! Họ ở tầng 12!” Giọng Thư Lân đã nghẹn ngào. “Tôi xin anh, làm ơn, cho tôi vào…”

Cảnh sát kiên quyết chặn lại: “Lực lượng cứu hỏa sắp đến, bây giờ mà vào là chết chắc!”

Trời đất đảo lộn. Thư Lân run rẩy lôi điện thoại ra, cuống cuồng gọi chị gái, nhưng không ai nghe máy.

Bên tai là những lời bàn tán của đám đông.

“Đáng sợ thật, đám phản kháng đúng là muốn tạo phản rồi…”

“Nghe nói tầng lãnh đạo bệnh viện thân chính phủ…”

“Ông nói bậy gì đấy! Bệnh nhân có tội tình gì?”

“Phản kháng mà không tiếc mạng người…”

Thư Lân không còn nghe rõ gì nữa, tầm mắt chỉ gắt gao dán vào cửa sổ tầng 12.

Khói đen cuồn cuộn, cậu như thấy một bóng người đang lắc lư trong khói.

“Ba! Chị!” Cậu khản cả giọng gào lên.

Đột nhiên, chuông điện thoại vang lên. Cậu cúi đầu, màn hình hiển thị ‘Ba gọi đến’.

Cậu nín thở bắt máy, nghẹn ngào: “Ba… ba với chị sao rồi?”

Đầu dây bên kia là giọng ba hắn — Thư Cảnh Trừng — yếu ớt truyền đến: “… Tiểu Lân… đừng sợ… ba… ba và chị con… tạm thời không sao… Chị con vì che cho ba… rơi xuống bê tông… tay bị thương… đang chảy máu… Ba…”