“Thiệu Thừa Tỉ…” Thư Lân khẽ lặp lại cái tên.
“Người này không đơn giản đâu.” Thư Cảnh Trừng buông bát canh xuống, ánh mắt nghiêm túc. “Hai mươi bảy tuổi đã giữ chức Phó Bộ trưởng Bộ Quốc Phòng, lại là Alpha cấp S, xem ra nhà họ Thiệu đang chuẩn bị bồi dưỡng hắn cho chức Tổng thống.”
Thư Lăng Tiêu cũng gật đầu đồng tình: “Không sai. Thiệu gia là tập đoàn tài phiệt lớn nhất Đế Quốc, gốc rễ ăn sâu, ba người thừa kế thì chỉ mình hắn là Alpha cấp S, lại thích chính trị, tất nhiên cả nhà dốc toàn lực ủng hộ.”
“Bộ trưởng tiền nhiệm của Bộ Quốc Phòng cũng là do Thiệu gia đẩy lên.” Thư Cảnh Trừng tiếp lời: “Giờ con thứ tuy chỉ giữ chức phó, nhưng toàn bộ Bộ Quốc Phòng gần như đã nằm trong tay hắn rồi.”
“Nếu lần này hắn xử lý tốt sự việc ở nhà máy hóa chất, uy tín trong dân chúng chắc chắn sẽ tăng mạnh. Tương lai… tiền đồ rộng mở.”
“… Chỉ e mọi chuyện không đơn giản như vậy.” Thư Lăng Tiêu lắc đầu, rồi quay sang Thư Lân, giọng đanh lại: “Gần đây phe phản kháng hoạt động thường xuyên, tình hình không ổn định. Em là Omega, nhất định phải cẩn thận khi ra ngoài.”
“Em biết rồi.” Thư Lân ngoan ngoãn gật đầu, rồi tò mò hỏi: “Chị nói xem, bọn họ đánh bom nhà máy hóa chất là vì gì?”
“Thị uy.” Thư Lăng Tiêu khẽ thở dài. “Chính trị vừa thay đổi, tân tổng thống mới nhậm chức, các thế lực đang giằng co. Phe phản kháng dĩ nhiên không bỏ lỡ cơ hội gây rối.”
“Ừm…” Thư Lân chẳng mấy hứng thú với chính trị, chỉ ậm ừ cho có. Ánh mắt cậu vẫn dán chặt lên màn hình tivi.
Thiệu Thừa Tỉ đang phát biểu. Giọng hắn trầm thấp, kiên định, mang theo uy nghi khiến người khác không thể không tin tưởng: “Tôi cam kết trước toàn thể quốc dân, nhất định sẽ điều tra rõ ràng vụ việc lần này. Tuyệt đối không dung túng bất kỳ hành vi nào đe dọa đến an toàn quốc gia và tính mạng người dân…”
Không biết là ảo giác hay thật, Thư Lân cảm thấy ánh mắt của Alpha ấy như xuyên qua màn hình, nhìn thẳng về phía mình.
Cổ cậu bất giác nóng lên. Cậu đưa tay xoa xoa tuyến thể sau gáy, nơi ấy khẽ nhói lên khác thường.
Thật kỳ lạ… rõ ràng mới vừa qua kỳ động dục không lâu, tuyến thể sao lại mẫn cảm như vậy?
“Tiểu Lân?” Giọng Thư Lăng Tiêu kéo hắn trở về thực tại. “Sao mặt em đỏ vậy?”
“Hả? Không… không sao đâu.” Thư Lân vội cúi đầu, lắp bắp nói: “Chắc trong phòng hơi nóng.”
Thư Cảnh Trừng và Thư Lăng Tiêu nhìn nhau, trong mắt đều hiện lên sự lo lắng.