Chương 8

Đi qua con hẻm hẹp tối tăm, rồi đi một đoạn đường tối nữa là đến nhà Nhĩ Trì Lâm. Về tới khu nhà cũ kỹ chẳng giống phần còn lại của thị trấn. Đây là khu ổ chuột nơi dân nghèo chen chúc, quần áo phơi dầm dề nước, rác rưởi chất đống, mấy gã đàn ông cởi trần tụ tập ngoài ngõ.

Nhĩ Trì Lâm đã quá quen thuộc với việc đi xuyên qua đó. Nhà cậu là căn cấp bốn nát nhất ở rìa khu. Trong phòng còn có ánh đèn trắng mờ. Nhĩ Trì Lâm lấy chìa khóa mở cánh cửa lớn hoen gỉ, đẩy cửa đi vào.

Trong phòng khách không có ai, nhưng phòng ngủ phía trong lại vang lên tiếng thở dốc của phụ nữ lẫn tiếng kẽo kẹt của chiếc giường cũ nát.

Nhĩ Trì Lâm đã quen thuộc với điều đó, cậu vòng qua phòng, lập tức đi vào nhà vệ sinh để tắm rửa.

Khi Nhĩ Trì Lâm lau tóc bước ra, Lâm Tú cũng là mẹ ruột của cậu đang ngồi trong phòng khách. Bà mặc váy ngủ hai dây, vắt chân hờ hững, tay cầm điều khiển tivi. Bên cạnh là một gã đàn ông da ngăm, trông có vẻ chất phác.

Trên bàn nhỏ bày hai chai bia, một đĩa rau trộn và một đĩa lạc rang. Nhĩ Trì Lâm ngồi xuống, mở bia tu liền mấy ngụm.

Người phụ nữ trước mắt trông vẫn còn xuân sắc chính là mẹ ruột của Nhĩ Trì Lâm, bà ta nhìn Nhĩ Trì Lâm, không hề có chút ngượng ngùng khi bị con trai nhìn thấy đang ở bên cạnh tình nhân. Giọng nói mang theo vẻ châm biếm: “Này! Mày còn biết đường về nhà hả? Thế thì ở ngoài luôn đi cho rồi, về làm gì nữa!”

Nhĩ Trì Lâm chẳng buồn đáp, chỉ cúi đầu gắp thức ăn.

Thấy Nhĩ Trì Lâm không phản ứng, bà ta lẩm bẩm tiếp:

“Đúng là giống hệt cái thằng cha ma quỷ của mày.Tao đúng là xui xẻo thật.”

Vẻ mặt Nhĩ Trì Lâm thoáng âm u, giọng lạnh lùng:

“Muốn nói thì nói thẳng, đừng vòng vo.”

Lâm Tú nghiến răng:

“Số tiền mà cái thằng cha ma quỷ của mày để lại, mày tính khi nào đưa cho tao, mày đừng tưởng mày giấu đi là tao không có cách đâu.”

Nhĩ Trì Lâm ngẩng lên, bật cười khẩy:

“Ồ! Vậy bà cứ tìm cách mà lấy đi!”

Mặt bà ta đỏ bừng, trừng mắt:

“Tao đã tạo cái nghiệp gì thế này! Gặp phải hai đứa chúng mày, đồ tàn ác, vô lương tâm, sống cũng không cho tao một ngày tốt lành, còn cả cái thằng nhóc này cũng không làm tao bớt lo!”

Nhĩ Trì Lâm nghe đến đó, sắc mặt trở nên u ám giận dữ, đập mạnh chai bia xuống bàn, vỡ toác từ đáy, âm thanh chói tai.

Lâm Tú và người đàn ông đều giật nảy. Cậu giơ nửa chai bia lên, chĩa thẳng vào Lâm Tú:

“Bà muốn chơi bời ra sao tôi mặc kệ, nhưng đừng lôi người đó vào!”

Rồi cười lạnh:

“Còn tiền… tôi tiêu hết rồi!”

Dứt lời, cậu ném nửa chai bia về phía bà kèm tiếng thét thất thanh vang lên. Chai bia rơi xuống khung cửa không xa chỗ người phụ nữ, vỡ tan thành từng mảnh

Nhĩ Trì Lâm mặc kệ hai người kia có biểu cảm gì, đi vào phòng mình đóng sập cửa phòng mình.

Lâm Tú hoàn hồn, khóc lóc gào ngoài cửa:

“Đồ nghịch tử! Tao sinh ra thứ con như mày làm gì chứ! Tiền đâu? Mày lừa ai thế? Mày tưởng tao không biết hả? Đưa ra đây! Đó là thanh xuân của tao mấy năm nay!”

Tiếng la hét ồn ào làm đầu Nhĩ Trì Lâm ong ong. Ngồi bên cửa sổ, cậu chỉ thấy phiền chán cực độ.

Quả nhiên không nên về nhà. Nhĩ Trì Lâm mở cửa sổ, leo ra ngoài.

Lúc này đã hơn mười giờ, chẳng còn chỗ nào để đi. Cậu đành tìm một tiệm net nhỏ, chui vào.

Tiệm net nhỏ không cần chứng minh thư, lại còn có thể gọi cô quản lý xinh đẹp mang chăn cho. Phí qua đêm cũng rẻ. Khi trả tiền xong, Nhĩ Trì Lâm tiện tay mua thêm một bao thuốc. Cả đêm cậu ta hút gần hết.

Sáng hôm sau, cô quản lý vội vàng đánh thức Nhĩ Trì Lâm, nhắc đã hết giờ qua đêm, hỏi có muốn nạp thêm để chơi tiếp không. Nhĩ Trì Lâm nhìn đồng hồ, vẫn còn sớm, đi đến trường vẫn kịp tiết tự học sớm. Quả là kỳ tích.

Cậu lịch sự nói với cô quản lý không cần, rồi quay về trường.