Chương 10

Lớp 11/5 khi ấy yên tĩnh đến mức chỉ còn tiếng bút sột soạt trên giấy. Lần đầu tiên, Nhĩ Trì Lâm mới cảm nhận được bầu không khí học tập nghiêm túc của lớp mình.

Chẳng mấy chốc, các bạn khác cũng lục tục quay lại, vừa nói chuyện vừa chuẩn bị cho tiết học tiếp theo. Lúc này, Đại Vĩ mới hớt hải chạy vào.

Hắn vừa bước qua cửa đã phóng ngay đến chỗ Nhĩ Trì Lâm, ném phần ăn sáng cho cậu rồi nhìn đầy ngạc nhiên:

“Ôi trời, Lâm ca! Em không nhìn lầm chứ, anh lại đến trường sớm vậy sao?”

Nhĩ Trì Lâm vừa cắn miếng bánh bao vừa uể oải nói: “Tốt xấu gì Lâm ca mày cũng là tinh hoa của đất nước đấy nhé. Đến trường học tập thì có gì lạ đâu?”

Đại Vĩ liền chồm lên, mặt cười gian xảo:

“‘Hoa á? Cùng lắm là cỏ đuôi chó thôi, Lâm ca ạ.”

Nhĩ Trì Lâm uống ngụm nước, lười biếng nói tiếp: “Sao, khinh thường cỏ đuôi chó à?”

Đại Vĩ vội giơ tay, cười cầu hòa: “Sao dám, sao dám!”

Đại Vĩ không nói nữa, liền đổi chủ đề: “Lâm ca, bỏ chuyện này đi. Còn cái thằng Dư Hoài kia, anh tính sao với nó?”

Nhĩ Trì Lâm nheo mắt, nghĩ một lát rồi đáp: “Thằng nhóc đó à... Tạm thời cứ mặc kệ.”

Đại Vĩ vẫn chưa bỏ cuộc, tò mò hỏi tiếp: “Không đi tìm nó gây chuyện nữa hả?”

Cậu liếc hắn, giọng lạnh lùng: “Mày nghĩ tao còn mặt mũi đi kiếm chuyện với hắn à?”

Đại Vĩ gật đầu lia lịa, thấy cũng có lý: “Đúng rồi, dù sao người ta cũng giúp anh một việc lớn như vậy, giờ mà đi kiếm chuyện thì kỳ lắm!”

Nhắc tới chuyện hôm qua, Đại Vĩ bỗng nín cười không nổi, biểu cảm trên mặt bắt đầu méo mó.

Nhĩ Trì Lâm nghiêng đầu liếc hắn, giọng nhàn nhạt: “Mày thử cười xem?”

Đại Vĩ lập tức nhét bánh bao vào miệng, giơ tay lia lịa: “Không dám! Ai em cũng dám cười, chứ tuyệt đối không dám cười Lâm ca đâu!”

Hắn nuốt xong, ghé sát lại, nói nhỏ: “Lâm ca, tối nay đi nhảy disco không? Em mời.”

Nhĩ Trì Lâm chẳng hứng thú lắm, chỉ đáp qua loa: “Đến lúc đó tính.”

Chuông báo vào học lúc này vang lên. Đại Vĩ vội sắp xếp lại đống sách, nửa người ẩn sau bàn. Hắn giơ điện thoại ra, dùng khẩu hình nói với cậu: “Lâm ca, chơi game không?”

Nhĩ Trì Lâm khẽ gật đầu, mở trò đua xe quen thuộc. Thật ra, cậu không quá mê game, chỉ là cần có gì đó để gϊếŧ thời gian.

Một lát sau, Diệp Tử Huyền mới hớt hải chạy vào. May mà tiết này là Sinh học, giáo viên vốn hiền, chỉ càu nhàu đôi câu rồi cho vào chỗ.

Diệp Tử Huyền ngạc nhiên nhìn hai tên bạn hôm nay lại đến sớm, không thể tin nổi nói: “Hiếm có thật! Hai đứa mày lại đến sớm!”

Đại Vĩ nhanh nhảu đáp: “Đương nhiên rồi! Bọn tao là cỏ đuôi chó của tổ quốc, phải chăm học chứ!”

Diệp Tử Huyền bật cười: “Cỏ đuôi chó mà còn chơi game à? Giả trân thế không biết!”

Nhĩ Trì Lâm đá nhẹ vào ghế Diệp Tử Huyền: “Bớt nói, vô game đi.”

Diệp Tử Huyền cười, rút điện thoại ra. Cả ba lại chúi đầu vào màn hình, chơi tiếp trong tiết học.

Nhĩ Trì Lâm tay nghề không tệ, Đại Vĩ thì tầm tầm, còn Diệp Tử Huyền phải nói là cao thủ.

Chơi thêm một ván, Đại Vĩ vẫn xếp chót bảng. Hắn tức tối đập mạnh bàn, “Bang!” một tiếng vang trời: “Mẹ nó, tao không chơi nữa! Cái trò chết tiệt này!”

Diệp Tử Huyền cười khẩy: “Gà thì cứ nhận là gà đi, đừng đổ thừa. Có muốn bố dạy cho mày cách chơi không?”

Đại Vĩ trừng mắt: “Biến đi!”

Nhĩ Trì Lâm nhìn cảnh hai người cãi nhau như cơm bữa, vẻ mặt vẫn thản nhiên như cũ.