Đôi mắt Cố Lạc phản chiếu gương mặt dữ tợn của Ngô Lâm. Gã lao đến gần trong gang tấc. Cố Lạc hoảng hốt, vội đẩy Sở Ly ra, hét lên: “Cẩn thận! Hắn cầm chai bia!”
Sở Ly đương nhiên nghe rõ động tĩnh phía sau. Hắn nhíu mày, nhanh chóng dùng tay đè Cố Lạc xuống. Nếu lúc này hắn né tránh, người bị chai bia đập vào mặt sẽ là Cố Lạc.
“Phanh!”
Tiếng chai bia vỡ nát trên lưng Sở Ly. Hắn rên nhẹ, nhưng xoay người lại ngay lập tức, quật Ngô Lâm ngã lăn ra đất.
Ngoài cửa, tiếng còi cảnh sát vang lên inh ỏi. Sở Ly nhanh chóng cởi trói cho Cố Lạc. Hốc mắt Cố Lạc đỏ hoe, lo lắng hỏi: “Mày sao rồi? Không sao chứ, Sở Ly? Có chỗ nào đau không?”
Sở Ly lắc đầu: “Không trúng đầu, vẫn ổn.”
Vừa nói, hắn vừa cúi đầu cần thận sửa lại mái tóc rối bù cho Cố Lạc. Lúc này cảnh sát cũng nhanh chóng xông vào. Nhìn thấy đám người đang nằm la liệt khắp nơi, họ kinh ngạc nhìn Sở Ly.
Người dẫn cảnh sát vào chính là Ngô Hưng, người vẫn luôn run rẩy. Cậu ta vô cùng xấu hổ khi bắt gặp ánh mắt của Cố Lạc.
Cảnh sát vẫn giữ vẻ mặt nghiêm nghị, vừa còng tay phạm nhân vừa phê bình Sở Ly: “Tôi nói này, đồng chí nhỏ, làm gì thì làm chứ không phải đánh nhau là muốn xông vào đâu cũng được! Lỡ tụi này có hung khí thật thì sao?”
Sở Ly lập tức trở lại vẻ thản nhiên, khóe môi nhếch nhẹ, trả lời qua loa: “Dạ cháu hiểu rồi thưa cảnh sát. Lần sau sẽ rút kinh nghiệm.”
Cảnh sát trừng mắt với hắn: “Còn lần sau nữa à? Đừng có lần sau nữa! Đi theo tôi về đồn làm biên bản.”
“Vâng.” Cố Lạc phủi bụi trên người, gật đầu định đi theo Sở Ly ra ngoài.
Sở Ly như nhớ ra gì đó, nghiêng đầu nói nhỏ: “Đợi tôi chút.”
Hắn đi đến tủ quần áo dưới cái nhìn chăm chú của mọi người, tự nhiên lục lọi khắp nơi, rồi lấy ra một chiếc đồng hồ trong ngăn kéo. Sở Ly không để ý trong đó còn có một chiếc lá phong đỏ.
Hắn đưa đồng hồ cho Cố Lạc: “Này, đồng hồ của cậu.”
Cố Lạc liếc nhìn Ngô Hưng, rõ ràng cậu ta đã kể hết mọi chuyện với với Sở Ly.
Cảnh sát ghi thêm vào biên bản: nghi phạm bắt cóc và chiếm đoạt tài sản.
Một chú cảnh sát nói: “Đồ vật này chúng tôi tạm giữ mang về cục cảnh sát để định giá.”
Cố Lạc gật đầu giao chiếc đồng hồ.
Họ ngồi trên xe cảnh sát, đến đồn làm lời khai. Lúc này Cố Lạc mới biết, Ngô Lâm vốn có tiền án cướp giật và tống tiền.
Viên cảnh sát lấy lời khai tuổi đã khá cao, vừa ghi chép vừa hiền từ an ủi mấy đứa nhỏ: “Đồng chí nhỏ, các cháu đừng lo lắng, có gì cứ nói hết. Chúng tôi sẽ đòi lại công bằng cho các cháu.”. Ông cầm chiếc đồng hồ bên cạnh lên: “Hắn cướp chiếc đồng hồ của cháu bao nhiêu? Khụ khụ… đôi khi ghi cao chút cũng… ảnh hưởng hình phạt.”
Ông nháy mắt ám chỉ.
Cố Lạc giơ tám ngón: “Tám trăm…”
Chưa nói xong, chú cảnh sát đã vùi đầu viết: “À, một nghìn tệ.”
Cố Lạc bật cười, lắc đầu giải thích: “Không… tám trăm vạn (8 triệu tệ).”
“Cạch!” Bút rơi xuống. “Cái gì!? Tám trăm vạn!?”
Sở Ly cũng quay sang nhìn. Ai có thể ngờ rằng cậu thiếu gia này vứt đại đồng hồ tám trăm vạn vào ngăn tủ, còn không khóa lại nữa chứ.
Cảnh sát run rẩy cầm chiếc đồng hồ. Tiếng “tám trăm vạn” của ông đã thu hút sự chú ý của hầu hết cảnh sát. Mấy cảnh sát xôn xao, lên mạng tra mới biết đó là Patek Philippe nạm full kim cương.
Họ nhìn thoáng qua Cố Lạc, hiểu ngay thân phận cậu không đơn giản. Cũng may Cố Lạc không muốn làm lớn chuyện, chỉ nói đồng hồ rơi khi đánh nhau và bị Ngô Lâm nhặt được.
Sau khi hỏi gần xong, cảnh sát tượng trưng hỏi còn chuyện gì muốn trình báo không. Cố Lạc theo bản năng liếc nhìn sang Ngô Hưng, rồi lắc đầu: “Không có.”
Chuyện hai mươi vạn kia, cậu không nói, nếu nói Ngô Hưng cũng bị bắt. Hơn nữa, những tội danh của người anh họ kia cũng đủ để Ngô Lâm ngồi tù vài chục năm rồi.
Sau khi hỏi xong, ba người bước ra khỏi đồn cảnh sát. Vừa bước ra khỏi cổng, Ngô Hưng gọi với theo, muốn giải thích: “Cố Lạc… tớ…”
Cậu ta muốn nói gì đó nhưng nghẹn lại. Cố Lạc quay đầu, ánh mắt lạnh. Không nói lời nào, trực tiếp đấm thẳng vào mặt cậu ta.
Đến gần mới thấy hốc mắt Cố Lạc đỏ hoe: “Đ** m* mày nhất định phải lừa tao hả? Ba mày bệnh sao không nói thẳng với lão tử!? Tao keo kiệt lắm chắc!?”
Ngô Hưng không giữ được bình tĩnh, khuỵu xuống, khóc: “Tớ xin lỗi… Cố Lạc… xin lỗi…”
Cố Lạc lắc đầu thất vọng nhìn cậu ta rồi nói: “Cút. Sau này để tao thấy mày nữa.”
Sở Ly xoa xoa mái tóc mềm mại của Cố Lạc, an ủi như thể kéo ống tay áo cậu ta đi về phía trước: “Tiểu Cố, đi thôi, chúng ta về trường.”
Cố Lạc ngẩng đầu chỉ thấy đối phương cong cong mắt cười, đôi mắt tràn đầy sự ấm áp, cười với cậu, làm tim Cố Lạc nhũn ra.
Cố Lạc thầm rủa trong lòng: “Đù… cười kiểu này muốn quyến rũ ai?
“Ừm”, Cố Lạc ngoài mặt bình tĩnh đáp lời, vừa đi theo Sở Ly vừa lầm bầm: “Đừng gọi ‘tiểu Cố’ gì nữa. Mày hỏi cả trường này, ai thấy lão tử mà không gọi một tiếng anh Cố?”
“Tiểu Cố nghe đáng yêu hơn mà.”
“Dễ thương cái đầu mày.”